Tin tức Tổng Giáo Phận Huế:
Hội Ḍng Mến Thánh Giá Huế đến với anh chị em thuộc Hội Người Mù tại Triệu Phong - Quảng Trị sau lũ lụt
----------------------------------------------------------------
Theo lịch hẹn, hôm nay, ngày 23 tháng 10 năm 2009, chúng tôi sẽ đến viếng thăm, ủy lạo và giúp đỡ 200 anh chị em mù "tịt" (tên gọi những người mất thị lực 100°/°) và 100 anh chị em khiếm thị (tên gọi những người thị lực c̣n 25°/°). 200 phần quà đầu tiên do Hội Bác Ái Phanxicô tài trợ, c̣n 100 phần quà c̣n lại do các ân nhân xa gần giúp đỡ qua chị phụ trách Hội Người Mù tỉnh Quảng Trị, nữ tu Anna Trần Thị Hiện.
Đặc biệt chuyến đi hôm nay, có sự tham dự của LM Trịnh Tuấn Hoàng, cha linh hướng Hội Bác Ái Phanxicô và cô Hoa, một thành viên của hội đến từ Mỹ. Ngoài ra, c̣n có những thành viên khác sinh hoạt tại Việt Nam. Phía Hội Ḍng Mến Thánh Giá Huế gồm những chị phụ trách về Xă hội tại Trung ương và các chị em phục vụ các cộng đoàn tại địa phương.

LM. Trịnh Tuấn Hoàng đang đi cứu trợ tại Cây Da
Địa điểm tập trung được chọn cho lần nầy, là Trụ sở của Tỉnh Hội Người Mù Triệu Phong tại Thị trấn Ái Tử, Thành phố Đông Hà, tỉnh Quảng Trị.
V́ người mù đi lại khó khăn, cần có th́ giờ để tập họp, nên trước khi lên đường đến địa điểm ấn định, chúng tôi chọn Cây Da như là nơi dừng chân đầu ngày. Lư do v́ nơi đó có cảnh sông nước, thuyền đ̣, lại thuộc vùng sâu của tỉnh Quảng Trị, nên sự thiệt hại do lũ lụt là điều đương nhiên.
Chúng tôi ra khỏi nhà lúc 6g23' dưới cơn mưa tầm tả. Cơn mưa giận dữ đă trút nước liên tục từ mấy ngày nay. Đêm qua, lại phụ thêm những đợt gió ầm ầm, khiến chúng tôi ai nấy đều nghĩ rằng một cơn băo lụt sắp tới là điều khó mà tránh khỏi, nhất là lo ngại cho chuyến đi hôm sau, v́ chúng tôi không muốn anh chị em mù của ḿnh mất niềm vui và hy vọng ! May thay những trận cuồng phong bắt đầu yên ắng từ khuya hôm trước, và chúng tôi quyết chí lên đường.
ĐẾN VỚI NẠN NHÂN BĂO LỤT TẠI CÂY DA
Đón đoàn tại Kim Long, sau đó, chiếc Toyota trực chỉ về hướng bắc đến Quảng Trị. Đang suy nghĩ làm thế nào để có thể qua được đoạn đường xói ṃn từ xă Hải Tân đi về, th́ cha FX Hồ văn Uyển, Quản xứ Cây Da gọi điện thoại cho biết là nước đă vượt đường đê, phải quay xe rẻ về Cầu Nhi và xuống đ̣ tại đó.

Chuyến đ̣ về Cây Da
Đoạn đường từ Cầu Nhi đến Cây Da, b́nh thường đi chẳng bao xa, vậy mà phải ngồi trên đ̣ đến 45', dưới trời mưa gió và ruộng nước mênh mông. Khi đến nơi, mọi người đă tề tựu đông đủ. Gồm cả thảy 140 gia đ́nh đến từ Càng Mỹ Chánh, Càng Hưng Nhơn, Càng An Thơ và đương nhiên, có mặt của dân bản xứ Cây Da. Nếu kể thêm Hội Điền bên cạnh, th́ những thôn xóm nầy thuộc về miền ốc đảo. V́ vào mùa mưa gió, th́ đây là nơi đầu tiên hứng chịu cảnh lụt lội nhất vùng.
Chị em MTG/Huế có mặt từ lâu trên vùng đất trũng thấp nầy với 3 cọng đoàn Cây Da, Càng Mỹ Chánh và Hội Điền. Chị em chia sẻ sự khó khăn, túng thiếu cũng như nỗi niềm buồn vui, chất phác của dân làng. Trong những địa điểm trên đây, th́ người dân ở Càng Mỹ Chánh có phần quê mùa và chất phác hơn. Chị em chúng tôi chia sẻ với họ ngay từ những ngày đầu khó khăn sau 1975, từ củ khoai, nắm rau, muỗng muối, muỗng ruốc... đến cái áo, cái xống. Viết tới đây, tôi nhớ đến một khuôn mặt tưoi cười, đó là chị Catarina Thú.

Sau 3 tuần lụt, nước vẫn mênh mông
Sau biến cố 1975 đân ở đây rất là cực khổ, thiếu thốn trăm bề, cái ăn cũng phải tất tả ngược xuôi, huống hồ cái mặc. Cái áo dài đi lễ đă không có th́ thôi, ngay cái quần đen cũng đến chị (nữ tu) cho mượn luôn ! V́ cũng như mọi người, đàn bà cũng phải xăn quần lội bùn cả ngày để làm ruộng hoặc bắt cá, ṃ đam (con cua đồng nhỏ), đến khi đi lễ, đọc kinh, hai ống quần cứ quăn tít lên quá mắt cá một gang tay. Chị Cat. Thú thấy thế tội nghiệp, khèo nhẹ vào tay, khẻ bảo: "Vô đây chị cho mượn cái quần, đừng nói ǵ với ai cả...". Thật sự, thời đó, chị cũng không có hơn 3 cái quần để chia sẻ. Nói khẻ bên tai, vậy mà cuối cùng chị cũng bị chị em phát giác và tỏ vẻ không bằng ḷng với chị. Chị thinh lặng, nhưng vẫn thầm nhủ rằng: người ta quá khổ, ḿnh phải giúp họ thôi ...
Thời đó, đường sá chưa có, phải đi trên dường ruộng, ai đi không quen, cứ bị bổ (té) loách oách vào mùa mưa gió, lầy lội. Mới đây thôi, người ta mới cho khai thông để làm một con đường và chừng hơn một năm nay, mới có một đường nhỏ đúc bêtông để liên thông các làng với nhau. Kể từ đó, cuộc sống dân cư có phần thay đổi hơn, nhưng hễ mùa mưa đến th́ không tránh khỏi cảnh lụt lội!
Trở lại việc cứu trợ, v́ thời gian không có nhiều, nên chúng tôi phải tranh thủ để gặp gỡ, trao đổi và tặng quà cho các nạn nhân. Mỗi người nhận được 10kg gạo và 1 thùng ḿ ăn liền. "Của ít, ḷng nhiều!" v́ có quá nhiều người cần chia sẻ.


Thuyền cập bến..., đến điểm hẹn...

Phút đầu gặp gỡ Niềm vui đón nhận
Cám ơn các ân nhân Hội Bác Ái Phanxicô và tất cả những người trong đoàn. Đồng thời, cũng cám ơn Linh Mục Quản xứ điều động mọi chuyện một cách lanh lợi và tháo vát để công việc được tiến hành tốt đẹp và nhanh chóng. Cha cũng ân cần đón và đưa đoàn bằng đ̣ lên tận Câu Nhi để lên xe đi đến với Hội Người Mù. V́ mưa nhiều, nước lớn, nên mỗi người trong đoàn đều phải mặc áo phao để đề pḥng bất trắc.
ĐẾN VỚI ANH CHỊ EM MÙ Ở TRIỆU PHONG
Dù có giỏi giang cách mấy, tài xế của chúng tôi cũng không thể đưa đoàn đến đúng hẹn, v́ mưa lớn và v́ chuyến đ̣ qua sông nước vừa rồi.
Đến nơi th́ cũng đă hơn 11g trưa, anh chị em mù loà của chúng tôi đợi chờ khá nôn nóng. V́ có người phải dậy sớm để lên xe lúc 6g sáng nay. Chị Hiện đă cho thuê 3 chiếc xe ca và một chiếc xe 16 chỗ ngồi. Hai xe đến từ Gio Linh, một xe đến từ Hướng Hóa và xe nhỏ đến từ Đông Hà, để đưa những anh chị em mù đến đây. Riêng các hội viên Triệu Phong th́ đến đây với phương tiện riêng qua sự d́u dắt của thân nhân.
Các nữ tu trong cộng đoàn Đông Hà đă phục vụ bữa ăn sáng cho mọi người bằng bánh ḿ xíu và nước khoáng. Tiếc thay! Lần nầy, các hội viên Dakrông không về được, do đường sá bị chia cắt v́ sạt lở bởi lũ quét, nên chưa lưu thông được.
Trong số 300 người nầy, có 30 trẻ em mù.
Căn pḥng quá nhỏ cho một lượng người đông đúc như thế. Cũng may, trời tạnh mưa lúc nầy, nên có thể đứng ngồi tràn ra bên ngoài. Tiếc là đông đúc mà căn pḥng không đủ ánh sáng, nên có phần tối tăm. Nhưng cả cuộc đời của anh chị em mù nầy đều trong đêm tối rồi, th́ dù có đầy đủ ánh sáng đi chăng nữa cũng chẳng ích ǵ thêm cho họ! Tuy vậy, xem ra cũng được thoáng mát và dễ chịu hơn.
Nh́n anh chị em sờ soạng bằng đôi tay hay đang chiếc gậy để bước đi, mà trên đôi môi cứ nhoẻn miệng cười như để tỏ ḷng trân trọng, chào đón và cám ơn quư ân nhân, mà thấy thương quá chừng!
Sau lời giới thiệu của Nữ tu Anna Hiện và vài lời chào hỏi ân cần và động viên của Linh mục Trịnh Tuấn Hoàng, đại diện các ân nhân trong Hội Bác Ái Phanxicô, mỗi người mù nhận được 1 phong b́ 100 ngàn đồng + 10 kg gạo + 1 cây gậy thật đẹp (màu trắng, xếp được ...). Cây gậy nầy được mua theo giá ủng hộ 80 ngàn đồng (thay v́ 8 USD bán ra nước ngoài). Sau khi người đại diện phía nhận quà bày tỏ niềm hân hoan và tri ân đến qúy ân nhân xa gần, mọi người giúp anh chị em mù ra xe trở về nhà ḿnh.

Buổi thăm viếng ủy lạo cho 200 anh chị em người mù kết thúc tại đây.
Phần c̣n lại, chị Hiện và các chị em khác gởi 100 phần quà đến tận tay những người khiếm thị. Những người nầy được xác nhận c̣n 25°/° thị lực, nên họ có thể tự sờ soạng hoặc xoay xở đôi chút. Phần quà những người nẩy cũng giống như của những người trước, chỉ có thiếu cái gậy. Hy vọng lần tới, họ cũng nhận được một chiếc gậy để chống đỡ và có thể giúp ḿnh tránh được những khó khăn trên đường đi, v́ nghe đâu chiếc gậy nầy có những điểm sáng ở những khúc quanh gập lại, nếu gặp cản trở sẽ phát sáng lên. Riêng phần tôi, tôi ao ước làm sao chiếc gậy nầy khi gặp vật cản th́ phát ra âm thanh để biết đường mà tránh, chắc có lợi cho người mù hơn ?

Phần quà được chia sẻ: 10kg gạo + phong b́ + cây gậy (xếp, nằm trong hộp)

Kết thúc phần ủy lạo sáng nay, đoàn đă đến Linh địa La Vang để cầu nguyện và dâng lên Mẹ tất cả những người mà trong t́nh thương quan pḥng, Chúa đă cho mỗi người được gặp trong cuộc đời ḿnh, những người thân nhân, ân nhân thương yêu, giúp đỡ và phục vụ ḿnh, những người cùng đồng hành với ḿnh và những người đă được ḿnh phục vụ. Họ là linh mục, tu sĩ hay bất cứ ai "Mến Chúa và yêu người" v́ cả hai chỉ là một.

Tạ ơn Đức Mẹ La Vang
Sau một ngày đến với anh chị em ḿnh sau cơn băo lụt, tuy có phần mệt mỏi v́ lên xe xuống đ̣ với bao lo lắng và nhiều cảm xúc, nhưng ai cũng cảm thấy b́nh an và vui tươi phấn khởi trong ḷng.
Một niềm thương cảm trào tràn lên trong tôi khi chứng kiến sự nhẫn nhục của anh chị em mù loà. Họ chấp nhận một kiếp sống trong tăm tối và trong những giới hạn tương đối của ḿnh. Họ phải khiêm tốn cậy dựa vào người khác, ngay cả trong những nhu cầu thiết yếu cho cuộc sống. Phần tôi, một vài khó khăn và thử thách trong cuộc sống, tôi có dễ dàng đón nhận khi so sánh với sự mất mát to lớn là ánh sáng đôi mắt của anh chị em ḿnh không? Và rồi, tôi có sẳn sàng chia sẻ và dấn thân phục vụ những ǵ tôi thấy được, tôi học được và tôi đọc được bằng đôi mắt của ḿnh không ? Những câu hỏi nầy cứ lởn vởn trong đầu óc tôi măi măi.
Phóng viên 113 TP (MTG / Huế)