Giáo lý Hỏi-Đáp – Lm Ngô Tôn Huấn

In

Hỏi: Xin Cha giải thích  rõ  những câu hỏi sau đây:

1.Các mục sư Tin Lành cũng dạy phải ăn năn tội rồi xin Chúa tha thứ. Như vậy, Chúa có tha mà không cần phải xưng tội qua một linh mục như Giáo Hội dạy hay không?

2.Có được xưng tội qua điện thoại không?

3.Khi nào được phép xưng tội tập thể?

Trả lời :

  1. 1. Các mục sư Tin Lành cũng dạy phải ăn năn tội rồi xin Chúa tha thứ. Như vậy, Chúa có tha mà không cần phải xưng tội qua một linh mục như Giáo Hội dạy hay không?

Như tôi đã có đôi lần nói rõ là chỉ có trong Giáo Hội Công Giáo và Chính Thống Đông Phương (Eastern Orthodox Churches) mới có đầy đủ bảy Bí Tích hữu hiệu mà Chúa Kitô đã thiết lập và ban cho Giáo Hội xử dụng để thánh hóa và ban ơn cứu độ của Chúa cho những ai muốn lãnh nhận để được cứu rỗi.

Liên quan đến Bí Tích hòa giải (penance= reconciliation),  Chúa Kitô đã ban quyền tha tội cho các Tông Đồ và cho Giáo Hội tiếp tục sứ mệnh Tông Đồ như sau :

Anh  em tha cho ai, thì người ấy được tha. Anh  em cầm giữ ai, thì người ấy bị cầm giữ.” (Ga 20: 23)

Như thế, rõ ràng cho thấy là Chúa muốn cho con người phải chạy đến với những người trung  gian  thay mặt Chúa, là các Tông Đồ xưa kia, và các vị thừa kế các Tông  Đồ ngày nay,  là  các Giám Mục trong Giáo hội để nhận lãnh ơn tha thứ qua bí tích Hòa giải. Các giám mục lại ban quyền tha tội  này  cho các linh mục là những cộng sự viên thân cận  trực thuộc  cũng  được chia sẻ Chức linh Mục đời đời của Chúa Kitô. (Linh mục chia sẻ một phần, Giám Mục chia sẻ trọn vẹn Chức Linh Mục đó).

Nếu chỉ cần xưng tội trưc tiếp với Chúa mà không qua trung gian ai, thì Chúa Giêsu đã không nói với các Tông Đồ những lời trên đây, sau khi Người từ cõi chết sống lại và hiện ra với các ông, cũng như  trước đó, đã không phán bảo Phêrô những lời  sau đây: Thầy sẽ  trao cho anh chìa khóa Nước Trời. Dưới đất anh cầm buộc điều gì, trên Trời cũng sẽ cầm buộc như vậy; dưới đất anh tháo gỡ điều gì , trên trời cũng sẽ tháo gỡ như vậy. (Mt 16:19)

Với quyền to lớn trên đây, Giáo Hội- cụ thể là Đức Thánh Cha-  có quyền ra hình phạt nặng nhất, là vạ tuyệt thông (ex-communication) và tháo gỡ vạ này.

Như vậy, muốn được ơn tha thứ của Chúa, thì  buộc phải xưng tội cá nhân với một linh mục đã được chịu chức thành sự (validly) và đang có năng quyền (priestly Faculties) được tha tội nhân danh Chúa Kitô (in persona Christi). Sở dĩ thế, vì nếu một linh mục đang bị Giám mục của mình rút năng quyền  - hay gọi nôm na là bị treo chén (suspension. x. giáo luật số 1333) - thì tạm thời không được phép cử hành bí tích này và các bí tích khác cho đến khi được trao lại năng quyền đầy đủ (trừ trường hợp khẩn cấp nguy tử thì linh mục – dù đang bị “treo chén” - vẫn được phép tha tội cho hối nhân đang lâm nguy mà không tìm được linh mục khác để xưng tội và lãnh phép lành sau hết. (x. giáo luật số 976).

Giáo lý  và giáo luật  của Giáo Hội cũng dạy phải xưng tội cá nhân với một linh mục như sau: Thú nhận tội lỗi của mình với vị linh mục là một điều chủ yếu của bí tích Giải tội. Khi xưng tội, các hối nhân phải kể ra tất cả các tội trọng mà mình biết đã phạm, sau khi xét mình cách nghiêm chỉnh, dù các tội này rất kín đáo và chỉ phạm đến hai giới răn sau cùng của bản thập giới; bởi vì các tội này làm cho linh hồn bị trọng thương hơn hết, và nguy hiểm hơn các tội ta phạm mà người khác biết rõ.” (x. SGLGHCG số:1456; giáo luật số 960).

Như thế, chắc chắn không thể nói như anh  em Tin Lành là chỉ cần xưng tội trực tiếp với Chúa mà không cần qua trung gian của ai. Dĩ nhiên Chúa tha tội khi ta thực tâm sám hối và xin Chúa thứ tha. Nhưng vẫn cần phải xưng tội với một linh mục thay mặt Chúa để tha tội, vì Chúa đã ban quyền ấy cho các Tông Đồ trước tiên và cho Giáo Hội ngày nay.

Nghĩa là khi Giáo Hội thi hành lời Chúa để cử hành các bí tích, cách riêng bí tích Hòa giải để tha tội cho con người  nhân danh Chúa Kitô( in persona Christi), thì chúng ta phải nghe và tuân theo ý muốn của Giáo Hội, cũng là ý muốn của Chúa, nghĩa là xưng tội với một linh mục để  nhận lãnh  ơn tha thứ của Chúa qua trung gian của các thừa tác viên con người, là Giám mục và  linh mục. Đây là điều các anh em Tin Lành không  đồng ý với  chúng ta, nên họ dạy các tín đồ của họ chỉ cần xưng tội trực tiếp với Chúa mà thôi.

Dĩ nhiên, khi ta xưng tội với một linh mục, thì cũng xưng tội với Chúa để xin Người tha thứ cho ta qua trung gian của linh mục. Và đây là ý muốn của Chúa Giêsu khi Người trao quyền tha tội cho các Tông Đồ xưa và cho Giáo hội ngày nay. Và đó là tất cả ý nghĩa lời Chúa dạy  sau đây: Ai nghe anh em, là nghe Thầy.

Ai khước từ anh em, là khước từ Thầy. Mà ai khước từ Thầy, là khước từ Đấng đã sai Thầy. (Lc 10:16)

Kinh nghiệm thiêng liêng của mỗi người chúng ta cho ta biết rằng mỗi khi xưng tội – đặc biệt là tội trọng- cách thành thật và với tinh thần sám hối, thì ta cảm thấy nhẹ nhõm và an vui trong tâm hồn, một  giác mới lạ của an vui sung sướng nội tâm, khác hẳn với  tâm tình sẵn  có trước khi xưng tội. Điều này chứng minh cụ thể là Chúa đã tha thứ cho ta qua trung gian của linh mục. Ngược lại, khi có tội trọng hay nhẹ,  mà chỉ xin Chúa tha thứ, nhưng  không đi xưng tội, thì không bao giờ cảm nghiệm được sự an vui nội tâm như khi xưng tội với một linh mục và nhận lãnh ơn tha thứ (absolution).

Các anh em Tin Lành không thể có được cảm nghiệm thiêng liêng này, dù cho họ có ca tụng lòng thương xót của Chúa  đến đâu, có sám hối nội tâm và xin Chúa tha thứ mà không đi xưng tội như người Công giáo. Họ không đi xưng tội vì trước hết, họ không công nhận vai trò trung gian của Giáo Hội trong việc ban phát các ơn sủng của Chúa cho con người, cho nên họ chủ trương đi thẳng tới Chúa là vì vậy.

Vả lại, tất cả  các nhánh Tin Lành và Anh Giáo (Anglican Communion) đều không có nguồn gốc Tông Đồ (Apostolic succession),  nên không có chức linh mục và giám mục để cử hành hữu hiệu các bí tích quan trọng như Thêm sức, Thánh Thể, Hòa giải, Xức Dầu bệnh nhân và Truyền Chức Thánh. Chính vì họ không có chức linh mục hữu hiệu, nên họ không thể có bí tích Thánh Thể và  tha tội cho ai được. Đó là lý do tại sao  họ chủ trương chỉ cần xưng tội trực tiếp với Chúa,  vì họ cho rằng  các thừa tác viên con người như linh mục và giám mục, không có năng quyền tha tội cho ai như Giáo Hội Công Giáo tin và dạy..

Tóm lại, là người Công giáo, chúng ta phải nghe và thi hành những gì Giáo Hội là Mẹ, dạy bảo thay mặt Chúa Kitô để bỏ ra ngoài tai, những gì không phù hợp với giáo lý, tín lý, luân lý và phụng vụ của Giáo Hội.

++++++

2- Có được xưng tội qua điện thoại không ?

Chắc chắn là không, và Giáo Hội không bao giờ cho phép thực hành này. Lý do là nó  trái với giáo lý về cách xưng tội đòi hỏi hối nhân phải trực tiếp thú nhận  các tội mình phạm với một linh mục, là người  nhân danh Chúa Kitô (in persona Christi) để nghe và tha tội cho mình. (đọc  giáo lý trích ở  phần trên).

Lại nữa,  ngay cả việc xem lễ trên truyền hình, củng  chỉ có ích cho các bệnh nhân ở tư gia hay ở nhà thương, không thể đến nhà thờ để dự lễ được với cộng đồng. Xem lễ cách này chỉ giúp thông công với các tin hữu đến nhà thờ dự lễ thực sự, nhưng vẫn thiếu phần hiệp lễ là không được rước Mình Mấu Chúa Kitô, như mọi tín hữu đến dự lễ ở nhà thờ. Như thế, người khỏe mạnh không thể xem lễ trên Truyền hình như phương tiện chu toàn luật buộc xem lễ ngày Chúa nhật và các ngày lễ trọng.

Tóm lại, muốn hiêp thông Thánh Lễ trọn vẹn, thì phải đến nhà thờ để hiệp dâng Thánh Lễ cùng với cộng đoàn đức tin. Thánh Lễ trên truyền hình chỉ dành riêng cho các bệnh nhân mà thôi.

++++++

3-Khi nào được xưng tội tập thể (communal confessions)?

Thông thường thì phải xưng tội cá nhân, nghĩa là xưng tội riêng với một linh mục sau  khi đã xét mình nghiêm chỉnh và sám hối nội tâm.

Tuy nhiên, trong thực tế, có những hoàn cảnh mà linh mục không thể giải tội cá nhân cho nhiều người trong một thời lượng hạn chế. Thí dụ, khi có thiên tai, bão lụt, đắm tầu hay động đất gây nguy tử cho nhiều người  ở một địa phương nào, khiến linh mục không thể  có đủ  giờ để nghe từng hối nhân muốn xưng tội trong những hoàn cảnh ấy,.

Lại nữa, trong những dịp trọng đại như Lễ Giáng Sinh, Tuần Thánh và Lễ Phục Sinh, là những dịp có rất nhiều người muốn xưng tội. Nhưng chỉ có một mình cha xứ phải làm mục vụ cho một giáo xứ lớn, hay nhiều xứ nhỏ họp lại, thì không thể nào giải tội cá nhân cho một số lớn hối nhân trong một thời gian ngắn được. Do đó, vì nhu cầu mục vụ và vì lợi ích thiêng liêng của giáo dân, linh mục được phép cử hành bí tích hòa giải tập thể. Nghĩa là cho gom giáo dân lại và giúp họ xét mình, thống hối ăn năn, rồi ban phép tha tội tập thể cho họ. Nhưng việc này phải được phép trước  của giám mục giáo phận. Vì thế,  ở mỗi giáo phận, giám mục địa phận sẽ cho phép trường hợp nào có thể giải tội tập thể. Nghĩa là, linh mục không thể tự ý giải tội tập thể mà không có phép của giám mục giáo phận; trừ trường hợp nguy tử như đắm tầu, động đất, chiến tranh, khiến nhiều người - trong đó có người công giáo - có thể chết mà không kịp xưng tội cá nhân. Nên nếu linh mục có mặt, thì được phép giải tội tập thể cho các tin hữu công giáo trong cơn nguy tử đó. Nhưng dù được tha tội tập thể trong những trường hợp trên,  nếu ai xét mình có tội trọng thì - sau khi qua cơn nguy biến - vẫn buộc phải xưng tội cá nhân sau đó với linh mục. ( giáo luật số 961-62).

Ước mong những  giải đáp trên đây thỏa mãn các câu hỏi đặt ra.

Lm Phanxicô Xaviê Ngô Tôn Huấn

Đặc san Giáo sĩ Việt Nam

(Số 309 – Chúa nhật 10.09.2017)


Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

 

.: Trang tin của Tổng Giáo Phận Huế - Phụ trách: LM. Emmanuen Nguyễn Vinh Gioang :.
Địa chỉ: 69 Phan Đình Phùng - Huế - Việt Nam - Tel: 84.54.3831967

Email: tonggiaophanhue@gmail.com hoặc envgioang@gmail.com - Website: http://tonggiaophanhue.net

Copyright © 2009 TRANG TIN ĐIỆN TỬ CỦA TỔNG GIÁO PHẬN HUẾ. All Rights Reserved.