26/07/2010 THỨ HAI TUẦN 17 TN
Th. Gioakim và Anna
Mt 13,31-35
*****
HOÀ NHẬP VÀ TĂNG TRƯỞNG
“Nó trở thành cây đến nỗi chim trời đến làm tổ trên cành được.” (Mt 13,32)
Suy niệm: Chúng ta đang sống trong Năm Thánh 2010 mừng kỉ niệm 350 năm thiết lập hai giáo hạt tông tòa Đàng Ngoài và Đàng Trong và mừng 50 năm thành lập Hàng Giáo Phẩm Việt Nam. Giáo Hội tại Việt Nam đã lớn lên giữa những cơn bách hại đau thương. Máu chứng nhân đổ xuống, hạt giống đức tin nẩy mầm. Giáo Hội không phải là một cành cây khô héo tàn theo thời gian nhưng là hạt giống gieo xuống, mục nát đi trong lòng đất để rồi từ đất dậy lên sức sống mới.
Mời Bạn: Sống tinh thần Năm Thánh, chúng ta nhìn lại chặng đường đã qua để tạ ơn, rút ra những bài học và cùng nhìn về tương lai với niềm tin tưởng hy vọng vào sự trường tồn của Hội Thánh. Trả món nợ thế hệ chúng ta mắc với tiền nhân chính là phải làm sao để hạt giống Tin Mừng bén rễ sâu vào đất Mẹ Việt Nam trong thời buổi toàn cầu hóa kinh tế thị trường hiện nay. Cần vận dụng những nguồn lực tự nhiên và siêu nhiên để thanh luyện, canh tân làm cho đời sống đạo cá nhân cũng như cộng đoàn được tăng trưởng mạnh mẽ.
Chia sẻ: Theo bạn, lệch lạc, thiếu sót trong đời sống đạo của cộâng đoàn chúng ta hiện nay là gì? (ví dụ: ưa hình thức, kém giáo lý, thiếu cầu nguyện,…) Cần làm gì để chấn chỉnh?
Sống Lời Chúa: Trước những công kích, chỉ trích nhắm vào Hội Thánh, tôi giữõ thái độ bình tĩnh, chỉ làm và nói những gì đem lại bình an và hiệp nhất trong cộng đoàn Hội Thánh.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu là Mục tử. Xin Chúa ban ơn giúp sức, hướng dẫn các chủ chăn và đàn chiên chúng con để Hội Thánh tại Việt Nam luôn trung thành trong sứ mệnh của mình.
(5 Phút lời Chúa)
--------------------------
LỜI CHÚA TRONG KINH GIA ĐÌNH
NGÀY 26-7; THÁNH JOACHIM VÀ ANNA, SONG THÂN ĐỨC MARIA; Gr 13, 1-11; Mt: 13, 31-35.
LỜI SUY NIỆM: Muốn hiểu Lời Chúa Giêsu và sự ứng dụng của Chúa Giêsu cần đọc với sự soi sáng và nổ lực đặt mình vào địa vị của Isaia và của Chúa Giêsu. Những lời này nói lên ba điểm:
Chúng nói lên sự ngỡ ngàng của một vị ngôn sứ, mang đến cho dân chúng một sứ điệp hết sức rõ ràng đối với ông, nhưng ông ngỡ ngàng vì thấy họ không thể hiểu được. Đó cũng là kinh nghiệm thường xuyên của các thầy dạy, hay các vị truyền giáo. Thường khi chúng ta giảng dạy hay thảo luận điều gì với người khác, chúng ta cố gắng nói những điều minh bạch, sống động và thúc bách đối với chúng ta, những điều tối quan trọng mà chúng ta hết sức quan tâm. Nhưng họ lại nghe với thái độ không chút quan tâm, không thiết tha. Điều nung cháy xương cốt chúng ta, đối với họ lại lạnh như tiền. Điều khiến lòng chúng ta xúc động bồi hồi thì họ vẫn chai đá, thờ ơ.
Chúng nói lên sự thất vọng của ngôn sứ. Chính Isaia cảm thấy việc rao giảng của mình thực sự có hại hơn là lợi ích. Nói với họ chẳng khác chi nói với tường gạch, Không có cách nào để lời ấy thấm nhập vào tâm trí và tấm lòng của dân điếc này. Lời của chúng ta bay theo mây gió, sứ điệp chúng ta gặp phải hàng rào kiên cố là sự thờ ơ của con người.
Tuy nhiên những lời này còn nói đến một cái gì khác hơn sự ngỡ ngàng và tất vọng của một ngôn sứ. Nó nói lên niềm tin tối cao của một ngôn sứ. Ở đây chúng ta thấy mình đối diện với niềm xác tín của người Do-thái. Nếu tách rời niềm xác tín đó thì phần lớn những điều mà Ngôn Sứ. Chúa Giêsu và Gióa Hội sơ khai nói đến, ta có thể hiểu trọn vẹn được.
Mạnh Phương
----------------------------
Ngày 26-07
Thánh GIOAKIM VÀ ANNA
Phụ Mẫu Của Đức Trinh Nữ Maria
Chúng ta không biết chắc được điều gì về cha mẹ của Đức Trinh Nữ. Những điều liên quan tới các Ngài mà chúng ta biết được là do các ngụy thư, đầy tính chất hoang đường. Khi óc tò mò của dân chúng không được thỏa mãn với các chi tiết thánh kinh và thánh truyền cung ứng cho, thì óc tưởng tượng đã lấp đầy khoảng trống.
Cuốn ngụy thư "Phúc âm thánh Giacôbê", một văn nguồn vào thế kỷ thứ II, có nhiều chỉ dẫn liên quan đến cha mẹ và cuộc đời thơ ấu của Đức Trinh nữ. Những chỉ dẫn này rất giống câu chuyện về tuổi trẻ của Samuel trong sách ISm 1-2. Các học giả cho rằng chúng chỉ cho là một sự bắt chước, chính danh xưng Anna cũng không có gì chắc chắn vì nó trùng với tên mẹ tiên tri Samuel.
Dường như khuôn mặt Gioakim cũng dựa một phần vào người chồng của Suzana trong sách Daniel 13. Cần phải nhớ rằng thánh Luca khi dùng những chương sách ISm làm khung cho bản tường thuật về cuộc sinh hạ và tuổi trẻ của thánh Gioan Tẩy giả, Ngài đã cẩn thận dùng sự kiện lịch sử để bảo đảm sự sống đời này.
Tuy nhiên nét đẹp của câu chuyện, như hầu hết các truyện thần thoại khác, đều có giá trị biểu trưng của nó, truyện kể rằng ông bà Gioakim và Anna son sẻ. Đây là một thử thách lớn lao đối với các Ngài. Nhưng một thiên thần đã báo cho biết họ sinh một con trẻ, họ sẽ đặt tên là Maria và cung hiến cho Thiên Chúa. Nếu các Ngài chọn đau khổ là vì mọi đóng góp vào công cuộc cứu rỗi đều bao hàm sự chia sẻ thánh giá với Chúa Kitô.
Đàng khác, sự son sẻ của Anna gợi lên chủ đề quen thuộc trong Cựu ước, theo đó con trẻ là quà tặng của Thiên Chúa. Điều này được nhấn mạnh đặc biệt trong truyền thống về các tổ phụ Isaac, Giacob và Giuse về quan án Samson và tiên tri Samuel. Các Ngài đều sinh ra bởi các bà mẹ không có hy vọng sinh con. Định mệnh của Thiên Chúa chỉ bởi Thiên Chúa mà thôi.
Người Israel chân chính viết rằng mình không thể tự mãn được và phải tùy thuộc vào sáng kiến của Thiên Chúa. Huyền thoại đặt cuộc sinh hạ của Đức trinh Nữ Maria vào dòng tư tưởng này như cao điểm của chủ đề và sự bất lực của con người trước uy quyền của Thiên Chúa.
Việc tôn sùng thánh Anna có từ thế kỷ thứ VI bên Đông phương vào đầu thế kỷ VIII bên Roma. Cuối thời Trung Cổ, lòng sùng kính lan rộng khắp Au Châu. Dường như năm 1382 do sự khẩn nài của nước Anh, lễ kính Ngài lần đầu tiên được mừng hàng năm. Nhưng chỉ mới từ hai thế kỷ gần đây lễ này mới được ghi vào lịch chung Roma.
(Daminhvn.net)
--------------------------
26 Tháng Bảy
Vết Sẹo Nơi Bàn Chân
Ông Khấu Chuẩn, người đời nhà Tống, đất Hạ Bì, lúc nhỏ là một cậu bé lêu lổng, ham chơi. Bà mẹ vốn là người nghiêm khắc, nên thường hay quở phạt ông. Tuy nhiên, tính nào vẫn tật ấy, Khấu Chuẩn vẫn không thay đổi. Một hôm, ông trốn học đi chơi, bà mẹ giận quá cầm quả cân ném phải chân ông, máu chảy đầm đìa... Từ đó, ông đã bỏ hẳn tính lêu lổng phóng túng, chỉ lo chuyên cần học tập. Về sau đỗ đạt, ông được bổ làm tể tướng. Mỗi khi sờ đến vết sẹo ở bàn chân, ông khóc nức nở: "Chính vết thương này đã làm ta nên người".
Sống là một cuộc chiến đấu không ngừng. Thương tích dường như là một điều thiết yếu trong cuộc sống. Vấp ngã là điều thường tình trong thân phận con người. Chúng ta không nhìn lại những vết sẹo trong tâm hồn để nuối tiếc quá khứ, nhưng để nhận rõ dấu chỉ của một tình thương bao la cao cả hơn. Phải, Thiên Chúa mạnh hơn sự chết và tội lỗi của con người. Nói như thánh Phaolô: nơi nào tội lỗi càng nhiều, nơi đó ân sủng của Chúa càng dồi dào.
(Lẽ Sống)
-------------------------
Lời Chúa Mỗi Ngày
Thứ Hai Tuần 17 TN2, Năm Chẵn
Bài đọc: Jer 13:1-11; Mt 13:31-35
1/ Bài đọc I:
1 ĐỨC CHÚA phán với tôi thế này: "Ngươi hãy đi mua một chiếc đai lưng bằng vải gai và thắt vào lưng. Nhưng đừng ngâm nước."
2 Tôi đã mua chiếc đai lưng như ĐỨC CHÚA truyền và thắt vào lưng.
3 Có lời ĐỨC CHÚA phán với tôi lần thứ hai rằng:
4 "Ngươi hãy cầm lấy chiếc đai ngươi đã mua và đang thắt ở lưng. Hãy đứng dậy, đi đến Êu-phơ-rát và đem giấu trong một kẽ đá."
5 Tôi đi giấu đai lưng ấy ở Êu-phơ-rát, như ĐỨC CHÚA đã truyền cho tôi.
6 Sau nhiều ngày, ĐỨC CHÚA lại phán với tôi: "Đứng dậy đi Êu-phơ-rát, lấy chiếc đai lưng Ta đã truyền cho ngươi giấu ở đó về."
7 Vậy tôi đi Êu-phơ-rát, tìm và đem chiếc đai lưng từ nơi tôi đã giấu về; nhưng này, chiếc đai lưng đã hư, không dùng vào việc gì được nữa.
8 Bấy giờ có lời ĐỨC CHÚA phán cùng tôi rằng:
9 "ĐỨC CHÚA phán thế này: Ta sẽ huỷ diệt thói kiêu hãnh của Giu-đa và thói kiêu hãnh lớn lao của Giê-ru-sa-lem như vậy.
10 Dân xấu xa này không chịu nghe lời Ta, cứ ngoan cố cứng lòng, chạy theo các thần khác mà làm tôi và sụp lạy chúng; nó sẽ nên như chiếc đai lưng hoàn toàn vô dụng kia.
11 Vì, cũng như chiếc đai lưng người ta thắt ở lưng, Ta cũng thắt chặt cả nhà Ít-ra-en và nhà Giu-đa vào Ta như vậy, để chúng trở thành dân của Ta, dân đem lại cho Ta tiếng tăm, danh dự và vinh quang. Nhưng chúng đã chẳng chịu nghe. Sấm ngôn của ĐỨC CHÚA.
2/ Phúc Âm:
31 Đức Giê-su còn trình bày cho họ nghe một dụ ngôn khác. Người nói: "Nước Trời cũng giống như chuyện hạt cải người nọ lấy gieo trong ruộng mình.
32 Tuy nó là loại nhỏ nhất trong tất cả các hạt giống, nhưng khi lớn lên, thì lại là thứ lớn nhất; nó trở thành cây, đến nỗi chim trời tới làm tổ trên cành được."
33 Người còn kể cho họ một dụ ngôn khác: "Nước Trời cũng giống như chuyện nắm men bà kia lấy vùi vào ba thúng bột, cho đến khi tất cả bột dậy men."
34 Tất cả các điều ấy, Đức Giê-su dùng dụ ngôn mà nói với đám đông; và Người không nói gì với họ mà không dùng dụ ngôn,
35 hầu ứng nghiệm lời sấm của ngôn sứ: Mở miệng ra, tôi sẽ kể dụ ngôn, công bố những điều được giữ kín từ tạo thiên lập địa.
GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ:
Đức tin phải được tăng trưởng, nếu không sẽ tàn lụi vô dụng.
Đức tin là món quà vô giá Thiên Chúa ban cho con người qua lời rao giảng của các nhà truyền giáo. Bổn phận của con người là làm sao để cho đức tin ấy tăng trưởng mỗi ngày một mạnh hơn. Để đức tin được tăng trưởng, gian nan thử thách là điều cần thiết; nếu không có gian nan thử thách, con người sẽ không có cơ hội chứng tỏ đức tin của họ vào Thiên Chúa.
Các bài đọc hôm nay dùng ba hình ảnh khác nhau để nói lên sự cần thiết phải bám víu lấy Chúa nếu không muốn bị tàn lụi và trở nên vô dụng. Trong bài đọc I, Đức Chúa truyền cho Jeremiah mua một chiếc đai lưng bằng vải gai và đem giấu trong một kẽ đá tại vùng Euphrates; ít lâu sau Ngài lại truyền cho ông đi lấy chiếc đai lưng về, nhưng nó đã mục nát cả. Hành động biểu tượng này ám chỉ con cái Israel giống như chiếc đai lưng, nếu họ không quấn chặt quanh chủ của nó là Đức Chúa. Trong Phúc Âm, Chúa Giêsu cho khán giả hai ví dụ về niềm tin: Niềm tin được ví như hạt cải, tuy nhỏ nhất trong các hạt; nhưng khi tăng trưởng, nó lớn lên và thành cây đến nỗi chim trời kéo đến nương náu. Niềm tin cũng có thể ví như nắm men đem dùi trong bột cho đến khi dậy men, nó có thể làm dậy ba thúng bột trước khi trở thành những ổ bánh cho con người dùng.
KHAI TRIỂN BÀI ĐỌC:
1/ Bài đọc I:
Israel được ví như chiếc khăn bằng lụa.
Người xưa không mặc quần như chúng ta ngày nay, họ dùng một tấm vải dài để quấn chung quanh phần hạ bộ của người đàn ông. Nhìn lên Thập Giá, chúng ta thấy Chúa Giêsu quấn một chiếc khăn theo như truyền thống của Do-thái. Mục đích của trình thuật có ý muốn nói: chiếc khăn quí phải gắn liền với chủ nhân của nó như Israel phải gắn liền với Thiên Chúa.
1.1/ Euphrates (600 miles) hay Pharan (4 miles)?
Sau khi Jeremiah đã mua chiếc khăn và quấn chung quanh hạ bộ, Chúa truyền cho ông tháo khăn ra và đi đến sông Euphrates (Babylon ngày xưa và Iraq ngày nay) và giấu chiếc khăn vào một hốc đá ở đó. Chiếc khăn bị đem giấu đi là chiếc khăn không còn công dụng của nó. Hình ảnh này được dùng để báo trước cuộc lưu đày của Jerusalem và Judah vào năm 587 BC sang Babylon.
Có hai ý kiến về nơi giấu chiếc khăn: Một ý kiến cho nơi giấu là Pharan, chỉ cách Anathoth có 4 dặm về phía Đông Bắc. Aquila ủng hộ ý kiến này, vì Euphates bên Babylon quá xa để đi bộ. Ngôn sứ phải đi bộ 600 miles để đi giấu và 600 miles nữa để đi lấy về. Bản Bảy Mươi cho nơi giấu là Euphrates vì đây là địa danh mà con cái Israel phải đi lưu đày. Ý kiến của bản Bảy Mươi có cơ sở hơn. Tuy nhiên, đây chỉ là một hành động biểu tượng, nó có thể hiểu như một dụ ngôn.
1.2/ Ý nghĩa của câu truyện
Sau cùng, Chúa truyền cho ông đi qua đó lấy chiếc khăn về: Chiếc khăn đã mục nát vì thời tiết nắng mưa và không còn dùng được nữa: Đây là bài học cho dân Do Thái, họ giống như chiếc khăn phải được cuốn chung quanh người của chủ họ là Thiên Chúa. Nhưng nếu họ kiêu hãnh từ chối không ở gần Chúa, họ sẽ bị đi lưu đầy nơi đất khách quê người và sẽ bị tàn tạ như chiếc khăn rách nát vô dụng.
Vì kiêu hãnh, Israel đã từ chối không nghe lời Thiên Chúa; họ muốn làm theo ý riêng họ chứ không theo ý Thiên Chúa; và đã đi theo các thần ngoại để thờ phượng và phục vụ chúng. Nếu muốn trở nên một dân tộc, một tên tuổi, một lời ca tụng, một vinh quang, họ phải gắn liền với Chúa, nhưng họ đã từ chối không nghe lời Thiên Chúa.
Vì thế, Đức Chúa phán thế này: “Ta sẽ huỷ diệt thói kiêu hãnh của Judah và thói kiêu hãnh lớn lao của Jerusalem như vậy. Dân xấu xa này không chịu nghe lời Ta, cứ ngoan cố cứng lòng, chạy theo các thần khác mà làm tôi và sụp lạy chúng; nó sẽ nên như chiếc đai lưng hoàn toàn vô dụng kia. Vì, cũng như chiếc đai lưng người ta thắt ở lưng, Ta cũng thắt chặt cả nhà Israel và nhà Judah vào Ta như vậy, để chúng trở thành dân của Ta, dân đem lại cho Ta tiếng tăm, danh dự và vinh quang. Nhưng chúng đã chẳng chịu nghe. Sấm ngôn của Đức Chúa.”
2/ Phúc Âm:
Nước Trời được ví như:
2.1/ Hạt Cải: Ở Palestine, hạt cải có thể trở thành cây khoảng 3,4 thước khác với hạt cải ở vùng Đông Nam Á chỉ có thể trở thành rau. Điểm chính Chúa muốn nhấn mạnh ở đây là hạt cải tuy nhỏ bé nhất trong các hạt, nhưng có tiềm năng trở thành cây lớn đến nỗi chim trời có thể làm tổ trên cành của nó.
Đức tin của chúng ta cũng được Chúa ví như hạt cải (Mt 17:20), tuy nhỏ bé nhưng nhờ sức mạnh của Chúa có thể dời được núi non. Không có gì là không thể đối với những người có đức tin vững mạnh vào Chúa. Nước Trời được xây dựng trên đức tin của nhiều hạt cải nhỏ bé, nhưng nếu các hạt cải này tăng triển thành cây; rồi từ các cây này lấy hạt trồng thêm nhiều cây khác nữa... Sẽ có ngày cả trái đất sẽ đầy tràn các cây cải. Nước Trời cũng bắt đầu bằng đức tin của một người rồi cứ thế lan tràn ra cho đến khi trái đất đầy tràn những người tin vào Chúa.
2.2/ Men trong bột: Ba đấu bột là số lượng thường dùng để làm bánh cho một gia đình.
Đối với những người làm bánh, họ có thể nhận ra sự khác biệt lạ thường của men. Cùng một loại bột, nhưng bột không dùng men khi nướng lên chỉ thành cái bánh qui nhỏ hay như cái bánh “fortune cookie” chỉ đủ cho một người ăn; nhưng nếu dùng men và để cho dậy tối đa trước khi nướng sẽ trở thành một ổ bánh có thể cả gia đình cùng ăn.
Giống như dụ ngôn hạt cải ở trên, Nước Trời được ví như nắm men tuy bắt đầu rất nhỏ bé, nhưng một khi đã lan tràn thì sẽ lớn mạnh đến nỗi không ai có thể đo lường được.
ÁP DỤNG TRONG CUỘC SỐNG:
- Cuộc đời con người chỉ có ý nghĩa khi sống kết hiệp với Thiên Chúa, càng xa Thiên Chúa bao nhiêu, cuộc đời con người sẽ trở thành vô nghĩa bấy nhiêu.
- Đức tin con người có được là nhờ đức tin của các tiền nhân đi trước cũng như hạt cải có được là nhờ các cây cải có trước. Bổn phận mỗi người là phải tiếp tục làm cho đức tin đó lan rộng cho đến tận cùng trái đất.
- Đức tin cần phải được vun trồng mỗi ngày bằng Lời Chúa và các bí tích; nếu không sẽ trở nên yếu dần và tàn lụi đi. Một đức tin vững mạnh có thể làm được mọi sự.
- Đức tin mỗi người cần được sự nâng đỡ và trợ giúp của giáo hội địa phương và Giáo hội toàn cầu mới có thể đứng vững trước những phong ba bão táp của cuộc đời.
Linh mục Anthony Đinh Minh Tiên OP
-----------------------------------
TÂM SỰ VỚI CHÚA MỖI NGÀY TRONG TUẦN
Sau Chúa Nhật XVII Thường Niên
Thứ hai sau Chúa nhật 17 thường niên
Mt 13,31-35
Lạy Chúa Giê-su Thánh Thể,
Chúa là một vì Thiên Chúa uy nghi vĩ đại, nhưng lại trở nên nhỏ bé qua tấm bánh đơn sơ để trao ban sự sống cho chúng con. Chúa ẩn dấu ngôi vị Thiên Chúa để mang lấy thân phận con người giống như chúng con. Chúng con xin cảm tạ Chúa. Chúng con xin chúc tụng ngợi khen tình yêu Chúa. Xin giúp chúng con biết học nơi Chúa sự khiêm cung nhỏ bé, để chúng con sống với mọi người trong khiêm tốn hiền hoà.
Lạy Chúa Giê-su mến yêu, có ai đó nói rằng: dù một việc nhỏ bé tầm thường nhưng nếu làm với lòng mến chân thành cũng trở nên những việc phi thường. Chúa cũng muốn chúng con hiện diện giữa đời thật nhỏ bé khiêm cung như hạt cải gieo vào nhân gian, như chút men thẩm thấu vào giòng đời, thế nhưng từng nghĩa cử yêu thương, bác ái, vị tha của chúng con dù nhỏ bé vẫn có sức biến đổi cuộc sống chung quanh mỗi ngày một tốt hơn.
Lạy Chúa, thế giới chúng con đang sống đầy thói hư tật xấu, đầy những đam mê lầm lạc, xin cho chúng con dám sống thánh thiện để xoá bỏ những thói đời điêu ngoa, những lối sống trụy lạc, những ham muốn tầm thường. Xin giúp chúng con biết gieo vãi vào nhân gian những việc lành đạo đức, những lối sống thánh thiện ngõ hầu biến đổi trần gian theo ánh sáng Tin Mừng của Chúa. Amen
Lm. Jos Tạ Duy Tuyền
******
- 30/07/2010 07:25 - Ngày thứ bảy (31-07-2010) - Trang suy niệm
- 29/07/2010 10:07 - Ngày thứ sáu (30-07-2010) - Trang suy niệm
- 28/07/2010 07:32 - Ngày thứ năm (29-07-2010) - Trang suy niệm
- 27/07/2010 09:13 - Ngày thứ tư (28-07-2010) - Trang suy niệm
- 26/07/2010 16:31 - Ngày thứ ba (27-07-2010) - Trang suy niệm
- 24/07/2010 08:02 - Ngày Chúa Nhật (25-07-2010) - Trang suy niệm
- 23/07/2010 11:28 - Ngày thứ bảy (24-07-2010) - Trang suy niệm
- 22/07/2010 10:36 - Ngày thứ sáu (23-07-2010) - Trang suy niệm
- 21/07/2010 09:43 - Ngày thứ năm (22-07-2010) - Trang suy niệm
- 20/07/2010 09:52 - Ngày thứ tư (21-07-2010) - Trang suy niệm













