Lễ Giáng Sinh (Năm B / 2011) – Đôi dòng tâm sự

In

Vinh Danh Thiên Chúa Trên Trời,

Bình An Dưới Thế Cho Người Thiện Tâm

(Lc 2,14)

          Noel năm 1914 là năm trong bối cảnh thế giới phải oằn mình gánh chịu những thương đau do thế chiến thứ I. Nhưng một điều tuyệt vời đã xảy ra nơi chiến tuyến được nhà sử học người Pháp Yves Buffetaut lược ghi như một kỷ niệm đẹp.

          Ngày 24/12/1914, phía quân đồng minh gồm Anh và Pháp, bên kia là những người lính Đức Quốc Xã, cùng chuẩn bị đón Noel.

          Càng về đêm, cái lạnh như muốn làm tê cứng những đôi tay thiện xạ, đang phải ôm những nòng súng, để bảo vệ mạng sống cho chính bản thân, gia đình và quê hương đất nước.

          Dưới bầu trời đêm, những ánh sao như đang nhảy múa hòa với bài thánh ca Silent Night (Đêm An Bình), được phát ra từ chiếc máy thu thanh của quân đồng minh. Nikolaus Sprink, tên của một người lính Đức, miệng cất vang bài Silent Night (Đêm An Bình), chân chầm chậm bước ra khỏi láng trại, tiến về nơi còn đó những xác người nằm rải rác giữa hai chiến tuyến.

          Một điều lạ kỳ đã xảy ra, ba viên chỉ huy: Audebert (Pháp), Gordon (Anh) và Horstmayer (Đức), không ai bảo ai, cùng bước ra nơi người lính Đức đang hát một cách say sưa, họ thỏa thuận với nhau một cuộc hưu chiến tạm thời, điều không thể thực hiện trong lúc “dầu sôi lửa bỏng”, họ cùng đồng ý cho phép tất cả các binh sĩ của hai phía cùng vui Noel, tuy trước đó ít phút, họ đang là những kẻ thù không đội trời chung. Như quên đi hận thù, lý tưởng của người chiến binh, họ mời nhau ăn uống, khoe thư ảnh gia đình, tổ chức đá bóng giao hữu, chúc nhau những điều tốt đẹp,

          “Vinh Danh Thiên Chúa Trên Trời, bình An Dưới Thế Cho Người Thiện Tâm”, lời của muôn vàn Thiên Sứ cất vang trong Đêm Thánh, không chỉ dừng lại hoặc đóng khung nơi bản văn Tin Mừng, nhưng đã và đang lan tỏa tới những người lính nơi chiến tuyến. Tuy giữa những xác người còn nằm đó vì chiến tranh, hận thù, xa xa vẫn còn những tiếng “đạn réo, bom rơi”; còn đó tiếng những khóc não lòng của người phụ nữ mất chồng, mất con; những tiếng khóc ai oán của trẻ thơ vì thiếu bầu sữa mẹ, thiếu vắng tình cha; những tiếng rên la của binh sĩ bị bom đạn lấy đi một phần thân thể. Thế nhưng, những điều đó, không thể nào át được tiếng reo hò nhảy múa, trong hạnh phúc và bình an của những binh sĩ trong Đêm Noel 1914, Đêm mà cả nhân loại hân hoan kỷ niệm ngày Con Thiên Chúa, Vua Bình An giáng trần.

          Vào thời đại ta đang sống, có thể nói, như đã ăn sâu vào nhịp sống của nhân loại, mỗi độ Giáng Sinh về, dù đang sống trong cảnh binh đao, loạn lạc, hay cảnh thái bình; dù sống trong đói nghèo, cơ cực, hay đang sống đời sống “gấm vóc, lụa là”; dù khỏe mạnh, hay đang mang trong thân xác những căn bệnh trầm kha; dẫu đang sống trong đời sống ngập tràn tội lỗi, bê tha hay đang sống trong đời sống ân sủng; dù tin nhận hay khước từ, không tin, thậm chí bổ báng Thiên Chúa… Như một dàn hợp xướng không lồ, tất cả triệu triệu trái tim hòa cùng một nhịp đập, cùng một niềm vui. Để rồi, nhân ngày lễ Giáng Sinh, người ta trao tặng cho nhau những cánh thiệp, những lời chúc, những món quà; nhân loại như quên đi cái nhọc nhằn, khổ đau của kiếp nhân sinh; người ta tạm gác lại những hận thù, tranh chấp, để cùng nhau vui hưởng một mùa Giáng Sinh thật ý nghĩa, thật vui và hạnh phúc. Quả như lời Thánh Vịnh xưa mô tả: “Tín nghĩa ân tình nay hội ngộ, hoà bình công lý đã giao duyên. Tín nghĩa mọc lên từ đất thấp, công lý nhìn xuống tự trời cao” (Tv 85,11-12).

          Vâng! Tất cả những điều trên được khởi đi từ Thiên Chúa, Đấng giàu Lòng Xót Thương. Vì một chữ “ Yêu”, Thiên Chúa, ngang qua Đức Kitô, Ngài đã xuống trần giữa đêm khuya giá lạnh, trong bần hàn, cơ cực, trong âm thầm và lặng lẽ mặc lấy thân phận kiếp người, sống như người trần thế ngoại trừ tội lỗi (x. Pl.2,6-7), để cùng với con người “se một chữ đồng” (đồng cam, cộng khổ), những mong đem lại cho con người bình an và hạnh phúc, như lời tiên báo của tiên tri Isaia: “ Ngươi sẽ được Đức Chúa đem lòng sủng ái, và lập hôn ước cùng xứ sở ngươi. Như trai tài sánh duyên cùng thục nữ, Đấng tác tạo ngươi sẽ cứu ngươi về. Như cô dâu là niềm vui cho chú rể, Ngươi cũng là niềm vui cho Thiên Chúa ngươi thờ” (Is.62,4-5). Còn gì hạnh phúc hơn, khi ta chỉ là phàm nhân, đời sống như hoa đồng cỏ nội, sớm nở tối tàn, luôn yếu đuối và bất toàn, luôn vô ơn và ích kỷ, lại được Thiên Chúa sủng ái, từ trời cao, Ngài xuống kết duyên cùng ta, trao ban cho ta niềm vui và sự sống vĩnh cửu của Ngài.

          Vì thế, trong ngày cùng với toàn thể Giáo Hội mừng đại lễ Giáng Sinh, ngoài việc ta cất cao lời ngợi khen, cảm tạ tình thương của Thiên Chúa dành cho ta, kế đến, cũng nhắc nhở, mời gọi ta cộng tác với Thiên Chúa, để qua ta, Ngài “se một chữ đồng” với những anh em cùng khổ quanh ta, đặc biệt là những anh em chưa nhận biết nơi đời sống của mình, còn đó một Người Cha, Người Bạn, một Vị Thiên Chúa trung tín và từ tâm, nhân hậu và khoan dung, luôn ở cùng để đồng hành, che chở, gìn giữ, nhất là Ngài luôn mong chờ tất cả con cái phàm nhân đến và ở lại với Ngài, cùng với Ngài vui hưởng phúc bồng lai.

          Để những điều đó trở thành hiện thực trong Đêm Giáng Sinh, và trong cuộc đời ta, trước tiên ta noi gương Mẹ Maria, Thánh Cả Giuse, biết cất lên lời xin vâng, biết viết những nét chữ của bác ái và yêu thương, thông cảm và thứ tha, hiến thân và phục vụ mọi người, từ trong mái ấm gia đình trở đi; kế đến, là học theo tấm gương của những chú mục đồng đơn sơ, mau mắn lên đường tiến về hang Belem thờ lạy, sưởi ấm cho Hài Nhi Giêsu; cuối cùng, ta học nơi ba nhà Đạo Sỹ, vận dụng sự khôn ngoan, thông thái, nhận ra dấu chỉ và lời mời gọi của Thiên Chúa qua các biến cố vui buồn của cuộc sống, qua những người chung quanh, rời bỏ nhưng đam mê, lợi danh, kiến tạo cho mình những món quà như:  Đức tin mạnh tựa vàng đã được tôi luyện, lòng cậy trông tựa mộc dược tinh tuyền, đức mến tựa nhũ hương thơm ngát để lên đường thờ lạy và dâng tặng Chúa Hài Nhi.

          Vâng! Nói thì rất dễ, nhưng để thực hành được như lòng ta ước mong thì không phải dể khi ta đang sống giữa thời đại hôm nay, một thời đại mà Đức Chân Phước Gioan-Phaolô II đã cảnh báo: “Thời đại của nền văn minh sự chết”, thời đại của chủ nghĩa hưởng thụ, chủ nghĩa “makeno” (mặc kệ nó), thời đại mà ma quỷ rủ rê ta bằng những hình thức rất ngọt ngào, rất ấn tượng, thì dễ gì ta có thể noi gương, có thể sống như Mẹ Maria, Thánh Cả Giuse, các Mục Đồng và ba nhà Đạo Sỹ.

          Ca dao tục ngữ Việt Nam có câu: “Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng”. Vì thế, nếu ta không đến và ở lại với Hài Nhi Giêsu qua Lời của Ngài trong Tin Mừng, kín múc nguồn ánh sáng, sức sống, sức mạnh vô biên nơi bí tích Thánh Thể như lời giới thiệu của thánh sử Gioan: “Ngôi lời là ánh sáng thật, ánh sáng đã đến thế gian và chiếu soi mọi người…Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta….Từ nguồn sung mãn của Người, tất cả chúng ta đã lãnh nhận hết ơn này đến ơn khác..” (Ga 1,9-16).  

          Lạy Chúa Hài Đồng Giêsu, Vua của sự Bình An! Con cảm tạ Chúa, vì yêu con, Chúa đã  xuống trần, mang lấy kiếp phàm nhân như con, đem lại cho con niềm vui, sự bình an, luôn đồng hành với con trong từng ngày sống.

          Chúa Hài Đồng ơi! Con xin lỗi Chúa, vì bao nhiêu tuổi đời là bấy nhiêu lần lễ Giáng Sinh đi qua đời con, nhưng con quá thờ ơ, con chỉ chú trọng những gì bên ngoài như ngắm nhìn hang đá, tham dự thánh lễ thuần túy như một lễ hội, vui với gia đình và bạn bè. Con chưa bao giờ cảm nhận ra,  vì yêu con mà Chúa đã sinh ra trong cảnh nghèo hèn cơ cực. Chính vì không cảm và không nhận ra, nên con đã sống không tốt với mọi người, nhất là những người cùng khổ.

          Xin Chúa giúp con để từ chính giây phút này, con sống tốt hơn, ngoan hơn,  biết mở lòng ra với mọi người, bắt đầu từ mái ấm gia đình trở đi. Có như thế, Ngày Lễ Giáng sinh mới thực sự có ý nghĩa và đem lại cho con sự bình an đích thực của Chúa. Amen

Sài Gòn, ngày 18/12/2011

Antôn Lương Văn Liêm

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

 

.: Trang tin của Tổng Giáo Phận Huế - Phụ trách: LM. Emmanuen Nguyễn Vinh Gioang :.
Địa chỉ: 69 Phan Đình Phùng - Huế - Việt Nam - Tel: 84.54.3831967

Email: tonggiaophanhue@gmail.com hoặc envgioang@gmail.com - Website: http://tonggiaophanhue.net

Copyright © 2009 TRANG TIN ĐIỆN TỬ CỦA TỔNG GIÁO PHẬN HUẾ. All Rights Reserved.