Chúa Nhật 5 Phục Sinh Năm A – Trong Đường – Vẫn Lạc
03/05/2026Nơi Đức Kitô, đường không còn là điều để tìm, nhưng là Đấng để ở trong.
Nơi Đức Kitô, đường không còn là điều để tìm, nhưng là Đấng để ở trong.
Lời Chúa hôm nay gây ngỡ ngàng: người tin, đứng trên “đá tảng”, có thể làm những ‘việc lớn hơn’ Thầy mình. Chính nơi tưởng là mất mát – Ngài về cùng Cha – lại mở ra điều lớn hơn: ‘lớn hơn vì Ngài ra đi’.
“Lạy Chúa, xin đừng để con vì quá quen mà không còn nhận ra Ngài; cho con gặp Ngài ngay trong những điều con vẫn coi là tầm thường!”, Amen.
“Lạy Chúa, con dễ phản bội hơn con nghĩ, xin giữ con trong tình yêu của Ngài; khi con yếu lòng, xin đừng để con rời xa, nhưng kéo con ở lại đến cùng!”, Amen.
Đức tin là ngọn đèn soi bước trong đêm; dẫu không xua tan mọi bóng tối. Lời Chúa hôm nay mặc khải Chúa Giêsu là ánh sáng; và không ai ở lại trong bóng tối ‘khi ánh sáng gọi’…
Sự sống Mục Tử Nhân Lành ban thật dồi dào, nhưng không phải chiên nào cũng sống; Lời Chúa hôm nay mở ra một sự sống đòi được lớn lên đến tầm mức của Thiên Chúa. Và chính ở đó, lộ ra một nghịch lý: ‘sống, mà chưa sống’.
“Vài con bệnh, nó sẽ đi theo bất cứ ai!”. Lời Chúa hôm nay không hỏi chúng ta nghe gì, nhưng hỏi: Con khoẻ không? Vì có những lúc, chính nơi thân thuộc nhất, lại xảy ra ‘tiếng quen – lòng lạ’.
Chúa Giêsu không chỉ chỉ ra một lối vào, nhưng nhận mình là cửa
Tìm gặp Thiên Chúa trong mọi sự!” – Ignatiô Loyola.
Điều đã được mặc khải nơi Phaolô, nay được ban cho mọi tín hữu: không còn đứng ngoài, nhưng ở trong Ngài, và để Ngài ở trong mỗi người.