Bài thơ: Còn gì nữa đâu…
04/04/2026Chúa ơi! Con có gì đâu. Mà Ngài phải đổ máu đào hiến dâng. Con phản bội, con quay lưng. Bỏ Ngài cô độc lệ nhòa Can-vê…
Chúa ơi! Con có gì đâu. Mà Ngài phải đổ máu đào hiến dâng. Con phản bội, con quay lưng. Bỏ Ngài cô độc lệ nhòa Can-vê…
Con ngắm nhìn hang đá nhỏ mùa đông, Thánh gia thất ánh lửa hồng hạnh phúc, Khi sinh ra có Mẹ Cha ôm ấp, Vui sướng nào bằng yên giấc trẻ thơ…
Có một người yêu con đến thế. Đến trần gian sống để yêu thương. Mặc lấy thân phận bình thường. Đêm đông lạnh giá gió sương giăng đầy…
Ngày đầu xuân con đi lễ bình an, Nơi đất khách nhà thờ lộng lẫy quá, Trên thánh giá Chúa vẫn thế cao cả, Mà sao con thấy ươn ướt mi buồn…
– Alo, năm nay con có về ăn tết với mạ không? – Dạ con không về được, con ở lại mái ấm với các cháu mạ ơi! – Ừ! Mạ biết rồi… Vậy mạ gửi cho con…
Mẹ ơi cơn bão lũ tràn về. Đau thương tang tóc, buồn lê thê buồn. Mẹ ơi lệ nhỏ mưa tuôn. Đoàn con cái Mẹ gánh muôn khổ sầu…
Nadarét, chàng Giuse thợ mộc, Đính hôn cùng thôn nữ Maria. Rõ đẹp đôi, duyên thắm, tình mặn mà, Hai quả tim chung nhịp lòng yêu Chúa…