Tin Mừng Mt 5, 13-16

Muối là một sản phẩm không thể thiếu trong đời sống con người. Muối vừa làm phân bón cho đất đai màu mỡ; vừa làm gia vị cho các món ăn thêm thơm ngon đậm đà; vừa bảo quản thực phẩm cho khỏi hư thối.
Khi muối muốn ướp cho “mặn đời”, muối phải chấp nhận hòa tan, phải “mất đi” chính mình để hoá thân trong hương vị thơm ngon, mặn nồng của quảng đại, của yêu thương và tha thứ…
Nếu chúng ta không sống lời Chúa trọn vẹn, thì chúng ta như muối đã nhạt, không ích lợi gì, chỉ đáng đem đổ ra ngoài đường cho người ta chà đạp. Người Do Thái ngày xưa đổ rác ra đường phố cho khách qua lại dẫm lên.
Có lần Đức Giê-su đã xác quyết: “Ta là ánh sáng thế gian. Ai theo Ta sẽ không đi trong đêm tối, nhưng sẽ có ánh sáng đời đời”. Và hôm nay Chúa dạy các môn đệ hãy bắt chước Ngài để trở nên ánh sáng thế gian: Người ta không thắp đèn rồi để dưới đáy thùng, nhưng đặt nó trên giá đèn hầu soi sáng cho mọi người trong nhà.
Chúng ta phải là đèn soi cho kẻ khác bằng lời nói, việc làm và bằng gương sáng như lời Chúa dạy: “Ánh sáng của các con phải soi chiếu trước mặt thiên hạ, để họ thấy các công việc tốt đẹp các con làm mà tôn vinh Cha của các con trên Trời” (x. Mt 5,16).
“Chúng con là ánh sáng”. Đây là một đòi hỏi: sống sự sống của Chúa, hành động như Chúa để nên một Đức Ki-tô khác” (x. Mt 5,13). Đây là lời mời gọi tuyệt vời dành cho Ki-tô hữu.
Ánh sáng của cây nến tuy nhỏ bé nhưng cũng đủ toả sáng cả một căn phòng, làm cho bóng tối phải lùi bước. Một khi ánh sáng của ngọn nến bừng lên, cũng là lúc ngọn nến bị đốt cháy, bị tan biến đi. Người Ki-tô hữu cũng vậy, phải chấp nhận mục nát và tan biến để “Ánh Sáng Chúa Ki-tô” được loan toả khắp nơi, khắp mọi nhà, khắp mọi tâm hồn.
Là muối đất, là ánh sáng thế gian, Ki-tô hữu chúng ta cần phải thắp sáng lên niềm hy vọng bằng cuộc sống tỏa lan tình người.
Ước gì trong cuộc đời Ki-tô hữu, chúng ta ý thức được vai trò làm muối và ánh sáng như lời Chúa dạy. Xin Chúa “thắp sáng lên trong con tình yêu của Chúa”. Nếu không có tình yêu và ân sủng của Chúa, chúng ta chẳng là gì cả.
Lm. Sta-nít-la-ô Nguyễn Đức Vệ