Chúa Nhật (02-08-2020) – Trang suy niệm

01/08/2020

Lời Chúa Hôm Nay

Chúa Nhật Tuần XVIII Mùa Thường Niên Năm A

BÀI ĐỌC I: Is 55, 1-3

“Hãy đến mua lúa mà ăn”.

Trích sách Tiên tri Isaia.

Đây Chúa phán: “Hỡi tất cả những ai khát nước, hãy đến uống nước; hỡi kẻ không tiền bạc, hãy đến mua lúa mà ăn; hãy đến mà mua rượu và sữa, không cần trả tiền, không cần đổi chác gì. Tại sao các ngươi không dùng tiền mà mua bánh, sao không dùng tiền lương mà mua đồ nuôi thân? Vậy hãy lắng tai nghe, hãy đến ăn đồ bổ, và các ngươi sẽ được thưởng thức món ăn mỹ vị. Hãy lắng tai và đến cùng Ta, hãy nghe, thì các ngươi sẽ được sống; Ta sẽ ký kết với các ngươi một giao ước vĩnh cửu, đó là những hồng ân đã hứa cho Đavít”.Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 144, 8-9. 15-16. 17-18

Đáp: Lạy Chúa, Chúa mở rộng bàn tay ra, và thi ân cho chúng con được no nê (x. c. 16).

Xướng:

1) Chúa nhân ái và từ bi, chậm bất bình và giàu ân sủng. Chúa hảo tâm với hết mọi loài, và từ bi với mọi công cuộc của Chúa. – Đáp.

2) Muôn loài để mắt cậy trông vào Chúa, và Ngài ban lương thực cho chúng đúng theo giờ. Chúa mở rộng bàn tay ra, và thi ân cho mọi sinh vật được no nê. – Đáp.

3) Chúa công minh trong mọi đường lối, và thánh thiện trong việc Chúa làm. Chúa gần gũi kẻ kêu cầu Ngài, mọi kẻ kêu cầu Ngài cách thành tâm. – Đáp.

BÀI ĐỌC II: Rm 8, 35. 37-39

“Không một tạo vật nào có thể tách biệt chúng ta khỏi lòng yêu mến của Thiên Chúa trong Đức Kitô, Chúa chúng ta”.

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Rôma.

Anh em thân mến, ai sẽ tách biệt chúng ta ra khỏi lòng yêu mến của Đức Kitô được? Hay là gian truân, buồn sầu, đói khát, trần truồng, nguy hiểm, bắt bớ, gươm giáo sao?

Nhưng chúng ta vượt thắng được trong tất cả những sự ấy, vì Đấng đã yêu thương chúng ta. Tôi chắc chắn rằng dù sự chết hay sự sống, dù thiên thần hay các bậc quyền quý, tài sức, dù những sự hiện tại hay tương lai, hoặc sức mạnh, dù cao hay sâu, dù tạo vật nào khác, cũng không có thể tách biệt chúng ta ra khỏi lòng yêu mến của Thiên Chúa, trong Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta. Đó là lời Chúa.

ALLELUIA: x. Ep 1, 17-18

Alleluia, alleluia! – Cha của Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, đã soi lòng trí để chúng ta biết thế nào là sự cậy trông Chúa kêu gọi chúng ta. – Alleluia. 

PHÚC ÂM: Mt 14, 13-21

“Mọi người đều ăn no”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy Chúa Giêsu nghe tin Gioan Tẩy Giả đã chết, thì Người rời bỏ nơi đó, xuống thuyền đi đến nơi hoang địa vắng vẻ. Dân chúng nghe biết, thì từ các thành phố đi bộ theo Người. Ra khỏi thuyền, Người thấy dân chúng đông đảo, thì thương xót họ, và chữa những người bệnh tật trong họ.

Chiều tới, các môn đệ đến gần thưa Người rằng: “Đây là nơi hoang địa, mà giờ đã chiều rồi, xin Thầy giải tán dân chúng, để họ vào các làng mạc mà mua thức ăn”. Nhưng Chúa Giêsu nói với các ông rằng: “Họ chẳng cần phải đi, các con hãy cho họ ăn”. Các ông thưa lại rằng: “Ở đây chúng con chỉ có năm chiếc bánh và hai con cá”. Người bảo các ông rằng: “Hãy đem lại cho Thầy”.

Khi Người đã truyền cho dân chúng ngồi trên cỏ, Người cầm lấy năm chiếc bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho các môn đệ, các ông này phân phát cho dân chúng. Mọi người đều ăn no. Và người ta thu lượm được mười hai thúng đầy những miếng bánh vụn. Số người ăn là năm ngàn người đàn ông, không kể đàn bà và con trẻ. Đó là lời Chúa.

(thanhlinh.net)

++++++++++++++++++

02/08/2020 – CHÚA NHẬT TUẦN 18 TN – A

Mt 14,13-21

CỘNG TÁC VỚI CHÚA

Đức Giê-su bảo: “Họ không cần phải đi đâu cả, chính anh em hãy cho họ ăn.” (Mt 14,16)

Suy niệm: Chúa Giê-su trông thấy một đoàn người đông đảo thì chạnh lòng thương và chữa lành các bệnh nhân của họ. Ngài không chỉ chữa lành mà còn cho họ ăn. Chỉ với “vỏn vẹn năm chiếc bánh và hai con cá,” phần đóng góp ít oi từ các môn đệ, Chúa Giê-su đã làm nên một phép lạ vĩ đại cho đoàn người chừng “năm ngàn đàn ông, không kể đàn bà và trẻ con” được ăn no nê. Thật vậy, sự cộng tác của con người ngay cả khi xét theo giá trị vật chất cũng rất là nhỏ bé, nhưng khi kết hợp với Chúa, nó trở nên hành động cứu độ.

Mời Bạn: Thế giới hôm nay đang đối diện với bao biến động về kinh tế vì bệnh dịch lan tràn khắp nơi, thiên tai, biểu tình, nguy cơ dẫn đến chiến tranh. Chúa chạnh lòng thương xót nhân loại đang đau khổ, Chúa có thể làm mọi sự để cứu con người nhưng Chúa cần đến sự cộng tác nhỏ bé của chúng ta. Chúa muốn chúng ta cũng chạnh lòng thương trước những người đang cần chúng ta giúp đỡ. Dù sự đóng góp của chúng ta chẳng thấm vào đâu so với nhu cầu của thế giới nhưng Chúa sẽ đón nhận và nhân lên gấp bội, để đem lại lợi ích cho nhiều người.

Chia sẻ: Bạn có quảng đại dâng hiến đời mình cho Chúa hay giúp đỡ và chia sẻ với tha nhân về vật chất, thời gian, trí tuệ, sức khỏe không?

Sống Lời Chúa: Cộng tác với Chúa qua việc quan tâm giúp đỡ những người bệnh tật, nghèo khổ, già yếu, neo đơn.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho con mở rộng lòng dâng hiến cho Chúa và tha nhân. Dù sự cộng tác của con thật là nhỏ nhoi, nhưng Chúa sẽ làm cho nó nên lớn lao và hữu ích cho mọi người.

(5 Phút Lời Chúa)

++++++++++++++++++

Suy niệm và cầu nguyện

Suy Niệm

Trong các hình ảnh người ta vẽ Ðức Giêsu,
ta thường thấy Ngài có vòng hào quang trên đầu.
Thật ra Con Thiên Chúa đã nên giống chúng ta.
Ngài mang khuôn mặt bình thường như ta.
Chính nơi khuôn mặt này mà ta thấy Thiên Chúa.
“Ai thấy Ta là thấy Cha” (Ga 14,9).
Khuôn mặt con người có thể phản ánh khuôn mặt Thiên Chúa.
Nơi khuôn mặt Ðức Giêsu, khuôn mặt như mọi người,
ta có thể gặp thấy Thiên Chúa vô hình,
Ðấng ngàn trùng thánh thiện và vô cùng siêu việt.

Ba môn đệ đã quá quen với khuôn mặt Thầy Giêsu,
khuôn mặt dãi dầu mưa nắng vì sứ vụ,
khuôn mặt chan chứa mọi thứ tình cảm của con người.
Chính vì thế họ ngây ngất hạnh phúc
khi thấy khuôn mặt ấy rực sáng vinh quang.
Họ muốn dựng lều để ở lại tận hưởng.
Tiếng từ đám mây phán ra
như một lời giới thiệu và nhắn nhủ:
“Ðây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người,
các ngươi hãy vâng nghe lời Người.”
Thầy Giêsu vừa là Con, vừa là Người Tôi Trung (Is 42,1),
vừa là vị ngôn sứ đã từng được Môsê loan báo (Ðnl 18,15).
Phêrô không quean được kỷ niệm độc đáo này.
Ông viết: “Chúng tôi đã được thấy tận mắt
vẻ uy phong lẫm liệt của Người…
Chúng tôi đã nghe thấy tiếng từ trời phán ra
khi chúng tôi ở trên núi thánh với Người” (2Pr 1,16-18).

Ðức Giêsu được biến hình sau khi chấp nhận cuộc khổ nạn,
sau khi thắng được cơn cám dỗ của Phêrô (Mt 16,23),
và kiên quyết đi trên con đường Cha muốn.
Biến hình là một bừng sáng ngắn ngủi, bất ngờ,
báo trước vinh quang phục sinh sắp đến.
Thân xác Ðức Giêsu sẽ được vào vinh quang viên mãn
khi thân xác ấy chịu lăng nhục và đóng đinh
vì yêu Cha và yêu con người đến tột cùng.
Chúng ta cũng được biến hình, được bừng sáng,
nếu chúng ta dám yêu, dám từ bỏ cái tôi ích kỷ,
để cái tôi đích thực được lộ ra, trong ngần.

Chúng ta cần có lần lên núi cao, thanh vắng,
để nhìn thấy khuôn mặt ngời sáng của Ðức Giêsu,
nhờ đó chúng ta dễ đón nhận
khuôn mặt bình thường của Ngài khi xuống núi,
và khuôn mặt khổ đau của Ngài trên thập tự.
Thế giới hôm nay không thấy Chúa biến hình sáng láng,
nhưng họ có thể cảm nghiệm được phần nào
khi thấy các Kitô hữu có khuôn mặt vui tươi,
chan chứa niềm tin, tình thương và hy vọng.

Sám hối là đổi tâm hồn, đổi khuôn mặt
để chính tôi và cả Hội Thánh mang một khuôn mặt mới.

Cầu Nguyện

Lạy Chúa Giêsu, xin biến đổi con,
xin biến đổi con từ từ qua cầu nguyện.

Mỗi lần con thấy Chúa,
xin biến đổi ánh mắt con.
Mỗi lần con rước Chúa,
xin biến đổi môi miệng con.

Mỗi lần con nghe lời Chúa,
xin biến đổi tai con.

Xin làm cho khuôn mặt con rạng ngời hơn
sau mỗi lần gặp Chúa.

Ước chi mọi người thấy nét tươi tắn của Chúa
trong nụ cười của con,
thấy sự dịu dàng của Chúa
trong lời nói của con.

Thế giới hôm nay không cần những Kitô hữu
có bộ mặt chán nản và thất vọng.

Xin cho con biết nhẫn nại và can đảm
cùng đi với Chúa và với tha nhân
trên những nẻo đường gập ghềnh. Amen.

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

(phutcaunguyen.net)

++++++++++++++++++

Hãy Nâng Tâm Hồn Lên

2 THÁNG TÁM

Mầu Nhiệm Của Sự Dữ Luân Lý

Bây giờ chúng ta hãy xét đến sự dữ luân lý. Nói “sự dữ luân lý”, chúng ta có ý đề cập đến các hình thức khác nhau của tội lỗi và những hậu quả của nó trên thế giới vật chất của chúng ta. Thiên Chúa tuyệt đối không muốn thứ sự dữ này. Sự dữ luân lý hoàn toàn đi ngược lại với thánh ý Thiên Chúa. Trong cuộc sống của con người và trong thế giới, nếu sự dữ này xảy ra – và đôi khi xảy ra một cách hết sức nghiêm trọng – thì đấy chỉ bởi vì Thiên Chúa quan phòng muốn bảo đảm duy trì sự tự do của con người trong thế giới thụ tạo này.

Sự tồn tại của sự tự do nơi tạo vật đồng nghĩa với sự tồn tại của con người và các hữu thể tinh thần thuần túy – chẳng hạn các thiên thần. Sự tự do này là điều kiện tất yếu để cho con người có thể đạt đến sự sung mãn của tạo vật và đáp lại kế hoạch vĩnh cửu của Thiên Chúa. Để có được sự thiện trọn vẹn và sự sung mãn trong tạo vật, cần phải có những hữu thể tự do – và đối với Thiên Chúa, điều này có giá trị hơn nhiều so với tình trạng bi đát do các hữu thể ấy có thể lạm dụng sự tự do đã được ban cho mình để chống lại Đấng Tạo Hóa. Như vậy, chúng ta nhận ra rằng sự tự do của con người có thể dẫn đến sự dữ luân lý.

Từ khả năng suy lý của mình cũng như từ mạc khải của Thiên Chúa, chúng ta chắc chắn nhận hiểu rất nhiều về mầu nhiệm quan phòng thần linh – trong đó dù sự dữ không phải là điều được tìm kiếm song cũng là điều được nhận chịu trong ý hướng tranh thủ một sự thiện lớn hơn. Tuy nhiên, một sự nhận hiểu đầy đủ về mầu nhiệm sự dữ luân lý chỉ có thể xảy đến với chúng ta xuyên qua Thập Giá khải thắng của Đức Kitô.

– suy tư 366 ngày của Đức Gioan Phaolô II –

Lm. Lê Công Đức dịch từ nguyên tác

LIFT UP YOUR HEARTS

Daily Meditations by Pope John Paul II

+++++++++++++++++

Lời Chúa Trong Gia Đình

NGÀY 02/8

Chúa Nhật XVIII Thừng Niên

Is 55, 1-3; Rm 8, 35. 37-39; Mt 14, 13-21.

LỜI SUY NIỆM: “Nghe tin ấy, Đức Giêsu lánh khỏi nơi đó, đi thuyền đến một chõ hoang vắng riêng biệt. Nghe biết vậy, đám đông dân chúng từ các thành đi bộ mà theo Người.”

          Sau khi được tin ông Gioan bị giết. Chúa Giêsu đã lánh vào một nơi hoang vắng. Bởi vì sứ mạng của Người chưa thực hiện, Người cần một nơi thanh vắng để nghỉ ngơi cho thân xác và lấy lại sức mạnh cho tâm hồn. Hơn nữa Người không thể liều lĩnh trước một sự dữ không cần thiết cho sứ vụ của Người. Nhưng rồi Chúa Giêsu đã không thực hiện ý định này; Bởi dân chúng đoán được hướng đi của Người và họ đã đi bộ theo để gặp Người, và họ đã gặp.

          Lạy Chúa Giêsu. Xưa kia dân chúng thấy vắng Chúa thì họ kéo nhau đi tìm, và đã gặp. Còn ngày hôm nay chúng con là Kitô hữu, chúng con tin Chúa luôn hiện hiện và đang đồng hành với chúng con, mà chúng con lại không muốn gặp Chúa; vì những cám dỗ. Xin cho mỗi người chúng con luôn gặp được Chúa trong ngày sống, nhất là trước mọi công việc chúng con làm, để mang lại hoa trái cho đời sống của chúng con.

Mạnh Phương

+++++++++++++++++

Gương Thánh Nhân

Ngày 02-08

Thánh EUSÊBIÔ VERCELLÊSI

Giám Mục (+371)

Thánh Eusêbiô sinh tại Sardinia trong một gia đình quí phái. Nhưng trổi vượt sự sao sang giàu có trần thế. Ngài được vinh dự là con của một người cha chịu chết vì đức tin dưới thời Diôclêtianô. Mẹ Ngài đã đưa hai người con về sống tại Roma. Ngài được Đức giáo hoàng Eusêbiô rửa tội và lấy chính tên mình đặt cho con trẻ.

Eusêbiô được nuôi dưỡng trong bầu khí đạo đức, Ngài theo học văn chương và nghệ thuật. Gia nhập hàng giáo sĩ, Ngài được phong chức đọc sách.

Ngài được sai đi Vercelli và năm 345 được chọn làm giám mục tiên khởi của giáo phận này. Xét rằng phương cách hữu hiệu nhất để thánh hóa các linh hồn là phải có một hàng giáo sĩ được huấn luyện tử tế, Ngài thiết lập một trường đào tạo linh mục. Cùng với nhóm môn sinh, Ngài sống đời ẩn tu ngay giữa thành phố. Nhưng lời khuyên dạy đầy cảm kích đã làm cho Vercellêsi thay đồi hẳn. Các tội nhân tìm về lãnh nhận các bí tích và nhiệt thành phụng sự Chúa.

Chịu bách hại vì đạo, cuộc đời Eusêbiô đã đạt tới vinh quang cao cả. Khi ấy bè rối Ariô bành trướng mạnh mẽ, với sự bảo trợ của hoàng đế Constantino. Eusêbiô mãnh liệt chống lại và đức tin không thể lay chuyển của Ngài mang lại niềm an ủi cho Đức giáo hoàng chỉ định dẫn dầu phái đoàn các giám mục đến gặp hoàng đế để bênh vực đức tin. Đầy nhiệt tâm Ngài thuyết phục được hoàng đế triệu tập một công đồng.

Năm sau công đồng khai diễn tại Milan. Tại công đồng, hoàng đế thúc bách các giám mục phải để cho Eusêbiô tham dự. Nhưng những người theo bè rối Ariô ngăn cản. Cuối cùng Ngài được tham dự. Thấy phần đông theo lạc giáo, Ngài trình biểu thức đức tin của công đồng Nicea, đòi mọi người ký nhận trước khi bàn đến điều gì khác nữa. Bọn lạc giáo tức giận. Ngược lại, Ngài cương quyết không chịu ký vào văn bản lên án thánh Athanasiô, vị giám mục chúng sợ nhất. Tức giận chúng vận động hoàng đế đẩy Ngài đi Palestina.

Nơi lưu đầy, Eusêbiô chịu không biết bao nhiêu là điều cực khổ bởi cách đối xử dã man của các địch thù, Ngài bị giam trong phòng tối, bị bỏ đói. Khi biết rằng không thể bắt phục được con người sắt đá này, chúng còn trói chân Ngài lại và lôi kéo Ngài qua các bậc thang nhiều lần. Theo lời thánh Hiêrônimô kể lại, thánh nhân còn bị gởi đi Cappadocia và tới miền thượng Thébaide bên Ai cập. Tại những nơi nầy thánh nhân còn chịu muôn vàn cực hình cho đến khi hoàng đế Constantiô băng hà và được hồi hương.

Dầu vậy trên đường về theo lệnh Đức giáo hoàng, thánh Eusêbiô còn phải ghé nhiều giáo đoàn để an ủi khích lệ các giáo hữu bị đau khổ bởi những tàn phá của phái Ariô để lại, dàn xếp những tranh chấp nội bộ của một số giáo đoàn.

Trở về Vercelli, thánh Eusêbiô được tiếp đón nồng nhiệt như một vị anh hùng. Già cả và yếu sức, Ngài vẫn tận tụy phục vụ giáo phận cho đến khi qua đời năm 371. Người ta tôn kính Ngài như vị thánh tử đạo, vì những đau khổ mà Ngài đã chịu suốt những ngày lưu đày.

(daminhvn.net)

+++++++++++++++++

02 Tháng Tám

Nghệ Thuật Làm Lửa 

Thời xa xưa, tìm được cách làm ra lửa là cả một phát minh vĩ đại…

Có một nhà phát minh nọ, sau khi đã tìm được nghệ thuật làm ra lửa đã đi từ bộ lạc này sang bộ lạc khác để quảng bá phương pháp của mình. Có nhiều bộ lạc tiếp thu phương pháp của ông mà không hề bày tỏ một dấu hiệu nào của lòng biết ơn. Nhưng con người quảng đại này không màng đến chuyện người ta biết ơn hay phản bội. Niềm hạnh phúc của ông là thấy được mỗi ngày càng có được nhiều người hưởng được sự phát minh của ông.

Cũng giống như những bộ lạc trước, bộ lạc cuối cùng mà ông mang đến nghệ thuật làm ra lửa cũng hồ hởi đón tiếp ông. Nhưng không mấy chốc, các tư tế trong bộ lạc tỏ lòng ghen tức, họ âm mưu sát hại ông để xóa bỏ mọi ảnh hưởng của ông. Sau khi mưu sát ông, để đánh tan mọi nghi ngờ, các tư tế cho vẽ một bức chân dung của ông và đặt trên bàn thờ. Trong mọi nghi thức tế tự, tên của ông được thành kính nhắc đến như một đại ân nhân của bộ lạc. Các dụng cụ ông làm ra lửa cũng được các tư tế cho đặt vào trong một chiếc hộp quý. Họ cũng rêu rao rằng bất cứ ai lấy lòng tin mà chạm đến các báu vật ấy sẽ được chữa mọi bệnh tật.

Vị Thượng tế của bộ lạc cũng nhận trách nhiệm biên soạn một tiểu sử của vị phát minh ra lửa. Quyển tiểu sử ấy cũng trở thành một thứ sách Thánh trong đó gương sáng, đời sống gương mẫu của vị đại ân nhân được ca tụng và đề ra như lý tưởng cho mọi người noi theo. Các tư tế cũng tự nhận cho họ quyền được giải thích về cuộc đời và các lời răn dạy của vị phát minh.

Ðể đảm bảo tính cách tinh ròng của những lời răn dạy của vị phát minh, các tư tế ra vạ tuyệt thông hoặc tử hình cho tất cả những ai không chấp nhận những lời giải thích của họ. Dân chúng sợ hãi đến độ dần dà họ chỉ còn biết có những lưòi giải thích của các vị tư tế và quên hẳn cả chính nghệ thuật làm ra lửa.

Câu chuyện ngụ ngôn trên đây đã được một vị linh đạo nổi tiếng của Ấn Ðộ là linh mục Anthony De Mello ghi lại trong các câu chuyện có nội dung giáo lý của cha. Qua câu chuyện này, cha De Mello như muốn nhắn nhủ với chúng ta rằng cái khuynh hướng chung của những người có tôn giáo là dễ dàng quên đi chính cái cốt lõi của tôn giáo. Con người dẽ bám vào những nghi thức bên ngoài của tôn giáo mà quên đi sứ điệp thiết yếu của nó. Chiến tranh tôn giáo, sự bất khoan dung của các tín đồ đều bắt nguồn từ khuynh hướng trên.

Người tín hữu Kitô chúng ta có lẽ cũng không thoát khỏi khuynh hướng ấy. Chúng ta dễ bị cám dỗ nhìn vào đạo của chúng ta như một hệ thống của những cơ cấu, của những nghi thức, của những điều phải tin, phải giữ, nhưng lại quên đi cái cốt lõi của đạo chúng ta chính là tình yêu. Chúng ta sẵn sàng nhân danh Chúa, nhân danh đạo lý để loại trừ, để bách hại người anh em bằng cách này hay cách khác. Rốt cục cũng giống như bộ lạc cuối cùng trong câu chuyện ngụ ngôn trên đây, lửa của yêu thương mà Chúa Giêsu đã mang đến, chúng ta đã dập tắt đi để thay vào đó bằng những nghi thức thừa thãi trống rỗng. Chúng ta dễ dàng thay thế đạo của yêu thương, đạo của Tin Mừng bằng đạo của hình thức, đạo của giả hình…

Quên đi cốt lõi của Tin Mừng là Yêu Thương, chúng ta cũng loại bỏ chính Chúa Kitô ra khỏi cuộc sống của chúng ta. Không chừng chúng ta cũng đang đóng đinh Ngài một lần thứ hai. Lời Kinh của chúng ta sẽ chỉ là những tiếng kêu trống rỗng, các nghi thức của chúng ta sẽ chỉ là những trò hề, nếu cuộc sống của chúng ta chưa được thấm nhuần, tưới gội bằng Lửa của Yêu Thương mà Chúa Giêsu đã mang đến cho chúng ta.

(Lẽ Sống)

++++++++++++++++++

Lời Chúa Mỗi Ngày

Chúa Nhật 18 Thường Niên, Năm A

Bài đọc: Isa 55:1-3; Rom 8:35, 37-39; Mt 14:13-21

GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ: Tình thương Thiên Chúa.

Một bà mẹ rất đông con, khi sinh được một con trai, Bà cầu xin Thiên Chúa ban cho con Bà được học hết bằng trung học. Đối với Bà, được như thế là đã quá nhiều. Ít lâu, sau khi được sang Hoa-kỳ đoàn tụ và dự lễ ra trường Cao Học của con, Bà nhớ lại ước nguyện xưa và Bà cầu nguyện với Thiên Chúa: Lạy Chúa của con, sao Chúa rộng lượng đến thế! Con chỉ xin cho con của con cái bằng Trung Học, thế mà Chúa đã ban cho nó cái bằng Đại Học, giờ còn ban thêm cho nó cái bằng Cao Học nữa. Sao Chúa rộng lượng thế!

Để biết Chúa rộng lượng thế nào, con người cần biết đếm những hồng ân Thiên Chúa ban cho. Để biết đếm hồng ân, con người cần trí nhớ để đừng quên những gì Thiên Chúa làm. Thỉnh thoảng, rất lợi ích khi chính mỗi người chúng ta, hay gia đình chúng ta, hay cộng đoàn chúng ta cùng ngồi xuống đếm những gì Thiên Chúa đã làm cho chúng ta. Qua các bài đọc hôm nay, Giáo Hội muốn dân Chúa nhớ lại phần nào những gì Thiên Chúa đã làm cho họ. Trong bài đọc I, ngôn sứ Isaiah sau khi đã nói tiên tri về các cực hình Người Tôi Trung của Thiên Chúa phải chịu trong Bài Ca Thứ Tư (52:13-53:12), ông tuyên bố những kết quả mà Người Tôi Trung sẽ mang đến cho dân trong hai chương 54 và 55. Trình thuật hôm nay là 3 câu đầu tiên của chương 55. Trong bài đọc II, thánh Phaolô xác tín: Nếu các tín hữu hiểu rõ những gì Đức Kitô đã làm cho họ, thì không một quyền lực nào có thể tách rời họ ra khỏi tình yêu của Đức Kitô. Trong Phúc Âm, trình thuật của Matthew làm trọn phần nào những gì ngôn sứ Isaiah đã tiên báo. Chúa Giêsu cảm thương dân chúng vất vưởng như chiên không người chăn, và Ngài đã làm phép lạ Bánh Hóa Nhiều cho 5,000 người được ăn no nê từ 5 chiếc bánh lúa mạch và 2 con cá nhỏ.

KHAI TRIỂN BÀI ĐỌC:

1/ Bài đọc I: Thiên Chúa kêu gọi dân chúng đến với Ngài để được nuôi sống.

1.1/ Thiên Chúa cho dân người ăn mà không phải trả tiền: Đây là ý tưởng chính trong câu đầu tiên. Ngôn sứ mời gọi tất cả mọi người: có tiền cũng như không có tiền, vì tất cả những thứ con người cần: không phải chỉ có nước uống, mà còn cả sữa và rượu, được Thiên Chúa cho không? Sữa cần cho sự dinh dưỡng và rượu làm hoan hỷ lòng người. Tại sao ngôn sứ quảng cáo mua mà không phải trả tiền? Điều này chỉ có thể xảy ra do lòng rộng rãi của Thiên Chúa, hay vì đã được trả trước bởi chính công nghiệp của Người Tôi Trung.

1.2/ Con người cần phải biết phân biệt lương thực ích lợi cho con người từ những lương thực có hại: Không phải thức ăn đồ uống nào cũng tốt cho con người, nhưng cần phải ăn uống những gì phù hợp với nhu cầu của cơ thể; nếu không sẽ sinh bệnh tật và có thể bị ngộ độc mà chết. Ngôn sứ biết có nhiều người đã “phí tiền bạc vào của không nuôi sống, tốn công lao vất vả vào thứ chẳng làm cho chắc dạ no lòng.” Lương thực của Thiên Chúa ban, mặc dù biếu không, nhưng “các ngươi sẽ được ăn ngon, được thưởng thức cao lương mỹ vị… và nhất là được sống.” Ai trong cuộc đời này biết những gì lợi ích cho con người hơn chính Đấng đã tạo dựng nên con người!

Điều tối quan trọng là con người phải chú tâm đến những Lời Thiên Chúa dạy bảo: ngôn sứ làm nổi bật bằng những cụm từ: “Hãy chăm chú nghe Ta… Hãy lắng tai và đến với Ta, hãy nghe thì các ngươi sẽ được sống.” Thiên Chúa biết giao ước cũ, giao ước qua Moses trên núi Sinai, không đủ để đem ơn cứu độ cho con người, nên Ngài hứa: “Ta sẽ lập với các ngươi một giao ước vĩnh cửu, để trọn bề nhân nghĩa với David.” Tất cả những điều này, Thiên Chúa tự nguyện làm vì quá yêu thương con người.

2/ Bài Đọc II: Con người đáp trả tình thương Thiên Chúa.

2.1/ Phải cảm nghiệm được tình thương Thiên Chúa trước khi có thể đáp trả: Điệp ca của Thánh Vịnh hôm nay nhắc đi nhắc lại sự rộng lượng của Thiên Chúa:

“Chúa thương rộng mở tay ban, đoàn con hết thảy muôn vàn thỏa thuê.”

Khi Chúa mở tay ban, Ngài ban cho tất cả mọi người, kẻ dữ cũng như người lành, kẻ vô ơn cũng như người biết ơn, như Ngài đã từng kêu gọi con người bắt chước Ngài, Đấng đã cho mặt trời chiếu sáng và mưa rơi trên cả kẻ dữ và người lành. Tuy nhiên, nếu người thụ ơn cảm nghiệm được những gì Chúa làm, họ sẽ biết ơn và ca tụng Chúa; đồng thời họ sẽ tìm cách để đáp lại tình thương mà Thiên Chúa đã dành cho họ. Thánh Phaolô chắc chắn đã cảm nghiệm được tình thương Thiên Chúa, cho nên dẫu ngài phải chịu nhiều lo lắng, buồn phiền, bắt bớ, đói khát, trần truồng, tiêu diệt, người vẫn thốt lên: “Không gì có thể ngăn cản được lòng tôi đừng tin vào Thiên Chúa.” Thánh nhân biết rằng ngay cả trong khi phải chịu những thiếu thốn bất công, tình yêu của Chúa vẫn luôn ở với người, vì những bất công sẽ giúp thanh luyện và hoàn thành công trình cứu chuộc của Thiên Chúa nơi người.

2.2/ Lợi ích khi con người phải đáp trả tình thương Thiên Chúa: Nếu người thụ ơn không cảm nghiệm được những gì Chúa đã làm, họ sẽ vô ơn và kêu trách Chúa mãi. Lời Kinh Tiền Tụng nhắc nhở một sự thật: “những lời ca ngợi của chúng ta chẳng thêm gì cho Chúa, nhưng sẽ giúp con người đạt được cuộc sống muôn đời.” Thực thế Chúa thi ơn trước khi chúng ta xin vì Ngài biết những gì chúng ta cần; nhưng chúng ta cần biết ơn Chúa, để lòng biết ơn giúp chúng ta có một lòng tin vững chắc vào Ngài mỗi khi chịu thử thách. Cuộc đời con người sẽ phải trải qua những phong ba bão táp như Thánh Phaolô. Nếu không được đào luyện, con người sẽ dễ than thân trách phận: trách mình, trách người, và có thể sẽ trách luôn cả Thiên Chúa. Nếu mất đức tin vào Thiên Chúa thì làm sao đáng được hưởng ơn cứu độ muôn đời?

Một sự cảm nghiệm sâu xa về tình yêu của Đức Kitô dành cho, khi mình vẫn còn là tội nhân đi truy lùng các tín hữu, đã khiến thánh Phaolô có lời tuyên xưng đức tin mạnh mẽ: “Đúng thế, tôi tin chắc rằng: cho dầu là sự chết hay sự sống, thiên thần hay ma vương quỷ lực, hiện tại hay tương lai, hoặc bất cứ sức mạnh nào, trời cao hay vực thẳm hay bất cứ một loài thọ tạo nào khác, không có gì tách được chúng ta ra khỏi tình yêu của Thiên Chúa thể hiện nơi Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta.”

3/ Phúc Âm: Người chạnh lòng thương dân chúng vì họ như chiên không người chăn.

Tin Mừng Matthew chú trọng đặc biệt đến sự làm trọn của các Lời Kinh Thánh trong Cựu Ước, một ví dụ điển hình là trình thuật hôm nay: Chúa Giêsu thương dân, Ngài dạy dỗ họ, chữa lành các bệnh nhân của họ, và làm phép lạ cho dân chúng ăn no nê trong hoang địa mà họ không phải trả đồng nào, như lời ngôn sứ Isaiah đã tiên báo trong bài đọc I. Trình thuật bắt đầu: “Nghe tin ấy, Đức Giêsu lánh khỏi nơi đó, đi thuyền đến một chỗ hoang vắng riêng biệt. Nghe biết vậy, đông đảo dân chúng từ các thành đi bộ mà theo Người.”

Như Isaiah, Matthew chú trọng đến động từ “nghe.” Khi dân chúng nghe biết Chúa Giêsu, cho dù Ngài đã lánh mặt vào nơi hoang địa, họ cũng cố đi tìm cho được Người. Trong nơi hoang địa mà số người đàn ông không đã tới 5,000. Đây là một con số đặc biệt trong nơi hoang địa. Họ đi tìm Chúa, vì họ biết chỉ có Ngài mới đáp ứng được những khát khao của họ. Chúng ta hãy lướt qua các khát khao của con người.

3.1/ Chúa dạy dỗ dân: Câu Xướng của Alleluia nhắc nhở con người: “Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng còn nhờ mọi lời do miệng Thiên Chúa phán ra.” Rất ít khi cả 4 Phúc Âm đều tường trình về một phép lạ Chúa làm như phép lạ Chúa hóa bánh cho 5000 người ăn hôm nay. Tuy nhiên, Phúc Âm Nhất Lãm chú trọng nhiều đến phép lạ hơn là việc dạy dỗ. Điều này không có nghĩa là Chúa Giêsu không dạy dỗ dân chúng, vì theo trình thuật, dân chúng phải theo Ngài ít là từ sáng tới chiều và họ đã không chuẩn bị để mang theo thức ăn. Điều này chứng minh Chúa Giêsu đã dạy dỗ dân chúng. Phúc Âm Gioan chú trọng nhiều đến việc dạy dỗ sau khi Chúa làm phép lạ. Nguyên cả chương 6 được dùng để dạy dỗ dân về việc tìm kiếm những của ăn không hư nát là Lời Chúa và Bí Tích Thánh Thể.

3.2/ Chúa chữa lành các bệnh nhân của họ: Con người bị bao vây bởi đủ thứ các chứng bệnh, tật nguyền, và quyền lực của ma quỉ; vì thế, nỗi khao khát của các bệnh nhân là cần được chữa lành. Rất nhiều lần trong Tin Mừng tường thuật: Chúa chạnh lòng thương khi nhìn thấy những nỗi khổ đau của họ, và Ngài đã chữa lành hết mọi bệnh hoạn tật nguyền.

3.3/ Chúa làm phép lạ hóa bánh ra nhiều cho dân ăn: Chiều đến, các môn đệ lại gần thưa với Người: “Nơi đây hoang vắng, và đã muộn rồi, vậy xin Thầy cho dân chúng về, để họ vào các làng mạc mua lấy thức ăn.” Đức Giêsu bảo: “Họ không cần phải đi đâu cả, chính anh em hãy cho họ ăn.” Các ông đáp: “Ở đây, chúng con chỉ có vỏn vẹn năm cái bánh và hai con cá!” Người bảo: “Đem lại đây cho Thầy!”

3.4/ Chúa lập Bí Tích Thánh Thể để nuôi dưỡng dân trong suốt cuộc đời: Phúc Âm Nhất Lãm không nói về Bí-tích Thánh Thể lúc này, nhưng những động tác Chúa làm khi Ngài: cầm lấy Bánh, ngước mắt lên trời, tạ ơn, bẻ ra, rồi trao cho các môn đệ, nhắc nhở những gì Chúa sẽ làm trong Bữa Tiệc Ly khi Ngài thiết lập Bí-tích Thánh Thể. Phúc Âm Gioan không tường thuật về việc Chúa lập Bí-tích Thánh Thể trong Bữa Tiệc Ly, nhưng trong chương 6 có cả một diễn từ dài về sự quan trọng của Bí-tích Thánh Thể; rất rõ ràng khi Chúa nói: “vì thịt Ta thật là của ăn, và máu Ta thật là của uống. Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta, kẻ ấy sẽ ở trong Ta và Ta ở trong kẻ ấy.”

Như thân xác cần của ăn uống thế nào, linh hồn con người cũng cần được nuôi dưỡng bằng Mình và Máu Chúa như vậy. Nếu không ăn uống con người sẽ đói khát và sẽ chết; linh hồn con người nếu không được nuôi dưỡng bằng Mình và Máu Chúa cũng sẽ khô héo và sẽ chết. Tuy nhiên, khô héo và chết phần linh hồn không dễ nhận ra, nhưng những bực dọc, chia rẽ, bất hòa, ghen tương, chúng là những dấu chỉ của linh hồn đang khô héo; và nếu không được chữa trị kịp thời sẽ đi dần đến cõi chết.

Thiên Chúa không những lo cho con người có của ăn phần xác qua công việc tạo dựng, mà còn cả của ăn về phần hồn qua công cuộc cứu chuộc. Chúa hứa tất cả những ai đến lắng nghe và vâng lời Người, họ sẽ có sự sống cả về phần xác cũng như phần hồn.

ÁP DỤNG TRONG CUỘC SỐNG:

– Không dễ cho chúng ta nhận ra ơn lành, nhưng rất dễ cho chúng ta quên ơn lành Thiên Chúa và tha nhân đã làm cho chúng ta.

– Chúng ta dễ chạy theo của ăn uống phần xác nhưng rất ít khi chịu kiếm lương thực cho phần linh hồn qua Lời Chúa và Bí-tích Thánh Thể.

– Việc nhận ra hồng ân Thiên Chúa giúp chúng ta đến chỗ xác tín như Thánh Phaolô: Không có ai trên đời này thương ta bằng Thiên Chúa; và chúng ta sẽ vượt qua mọi trở ngại trong cuộc đời để trung thành tin yêu Ngài mãi mãi. 

Linh mục Anthony Đinh Minh Tiên, OP

****************