Chúa Nhật 16 Thường Niên Năm A – Chúa Chưa Rồi

19/07/2026

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu 13, 24-30 {hoặc 24-43}.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán một dụ ngôn khác cùng dân chúng rằng: “Nước trời giống như người kia gieo giống tốt trong ruộng mình. Trong lúc mọi người ngủ, thì kẻ thù của ông đến gieo cỏ lùng vào ngay giữa lúa, rồi đi mất. Khi lúa lớn lên và trổ bông thì cỏ lùng cũng lộ ra. Ðầy tớ chủ nhà đến nói với ông rằng: “Thưa ông, thế ông đã không gieo giống tốt trong ruộng ông sao? Vậy cỏ lùng từ đâu mà có?” Ông đáp: “Người thù của ta đã làm như thế”. Ðầy tớ nói với chủ: “Nếu ông bằng lòng, chúng tôi xin đi nhổ cỏ”. Chủ nhà đáp: “Không được, kẻo khi nhổ cỏ lùng, các anh lại nhổ luôn cả lúa chăng. Hãy cứ để cả hai mọc lên cho đến mùa gặt. Và đến mùa, ta sẽ dặn thợ gặt: “Các anh hãy nhổ cỏ lùng trước, rồi bó lại từng bó mà đốt đi, sau mới thu lúa lại chất vào lẫm cho ta”.

{Người lại nói với họ dụ ngôn khác mà rằng: “Nước trời giống như hạt cải người kia gieo trong ruộng mình. Hạt đó bé nhỏ hơn mọi thứ hạt giống, nhưng khi mọc lên, thì lớn hơn mọi thứ rau cỏ, rồi thành cây, đến nỗi chim trời đến nương náu nơi ngành nó”.

Người lại nói với họ một dụ ngôn khác nữa mà rằng: “Nước trời giống như men người đàn bà kia lấy đem trộn vào ba đấu bột, cho đến khi bột dậy men”.

Chúa Giêsu dùng dụ ngôn mà phán những điều ấy với dân chúng. Người không phán điều gì với họ mà không dùng dụ ngôn, để ứng nghiệm lời tiên tri đã chép rằng: “Ta sẽ mở miệng nói lời dụ ngôn, Ta sẽ tỏ ra những điều bí nhiệm từ lúc dựng nên thế gian”. Sau khi giải tán dân chúng, Người trở về nhà. Các môn đệ đến gặp Người và thưa rằng: “Xin Thầy giải thích dụ ngôn cỏ lùng trong ruộng cho chúng con nghe”. Người đáp rằng: “Kẻ gieo giống tốt là Con Người. Ruộng là thế gian. Còn hạt giống tốt là con cái Nước trời. Cỏ lùng là con cái gian ác. Kẻ thù gieo cỏ lùng là ma quỷ. Mùa gặt là ngày tận thế. Thợ gặt là các thiên thần. Cũng như người ta thu lấy cỏ lùng, rồi thiêu đốt trong lửa thế nào, thì ngày tận thế cũng sẽ xảy ra như vậy: Con Người sẽ sai các thiên thần đi thu tất cả gương xấu và mọi kẻ làm điều gian ác khỏi nước Chúa, rồi ném tất cả chúng vào lửa: ở đó sẽ phải khóc lóc nghiến răng. Bấy giờ kẻ lành sẽ sáng chói như mặt trời trong Nước của Cha mình. Ai có tai để nghe thì hãy nghe”.}

“Cho tới mùa gặt!”.

“Chúng ta không được phép tuyệt vọng về bất cứ ai khi Thiên Chúa vẫn còn hy vọng nơi họ!” – Hans Urs von Balthasar.

Kính thưa Anh Chị em,

“Không được phép tuyệt vọng về bất cứ ai!”. Điều chúng ta muốn khép lại, Thiên Chúa vẫn để mở; điều chúng ta xem như bản án cuối cùng, Thiên Chúa chỉ xem như một chặng đường. Tin Mừng hôm nay mở ra một nghịch lý: ‘Chúa chưa rồi!’.

Điều đáng chú ý nhất của dụ ngôn không phải là cỏ lùng, nhưng là lệnh cấm của chủ. Các đầy tớ xin nhổ; chủ bảo: “Không!”. Không phải vì cỏ đáng được giữ, nhưng vì lúa đáng được bảo vệ. Điều nguy hiểm không chỉ là cỏ lùng, mà là bàn tay tự tin rằng, mình nhổ đúng. Vì thế, chỉ chủ mùa mới có quyền nhổ. Không ai có quyền đó, vì chỉ Thiên Chúa mới nhìn thấy trọn vẹn một con người. “Nhiều người ban đầu là cỏ dại nhưng sau đó trở thành lúa tốt. Nếu khi còn là cỏ họ không được kiên nhẫn chờ đợi, họ đã không đạt tới cuộc biến đổi đáng ngợi khen!” – Augustinô.

Chúng ta thường nhìn con người bằng một lát cắt của hiện tại; Thiên Chúa nhìn bằng cả hành trình. Chúng ta thấy một lần vấp ngã; Ngài thấy cả khả năng đứng dậy. Chúng ta đọc một chương; Ngài biết cả cuốn sách. Phêrô đã chối Thầy, Phaolô đã bách hại Hội Thánh, Augustinô lạc lối… Nếu Thiên Chúa khép lại câu chuyện của họ quá sớm, lịch sử Hội Thánh đã mất đi những trang đẹp nhất. Bởi thế, khi chúng ta nói: “Hết rồi!”, Thiên Chúa vẫn nói: “Chưa!”. Không phải vì Ngài dễ dãi với tội lỗi, nhưng vì ân sủng của Ngài vẫn âm thầm hoạt động.

Chúa Giêsu giải thích: “Mùa gặt là ngày tận thế”. Bản Hy Lạp viết synteleia – từ này không chỉ có nghĩa là “kết thúc”, mà còn là “sự hoàn tất”. Thiên Chúa không cắt ngang lịch sử; Ngài đưa nó đến hoàn tất. Vì thế, Ngài không vội kết luận ai khi câu chuyện người ấy vẫn chưa khép lại. Chúng ta tưởng một lầm lỗi đã nói hết về một đời người; Thiên Chúa vẫn lật sang trang. Chỉ đến “mùa gặt”, khi lịch sử được đưa tới chỗ hoàn tất, sự thật cuối cùng về mỗi con người mới rỡ ràng.

Thật đẹp khi toàn bộ phụng vụ Lời Chúa hôm nay cùng dẫn chúng ta đến một khám phá: Thiên Chúa biết chờ! Sách Khôn Ngoan cho biết: “Chúa xử khoan dung vì Ngài làm chủ được sức mạnh” – Ngài ban cho con người thời gian hoán cải. Thánh Vịnh đáp ca xác tín: “Lạy Chúa, Ngài nhân hậu khoan hồng!” – lòng thương xót luôn đi trước phán xét. Phaolô còn cho biết: “Thần Khí cầu thay nguyện giúp chúng ta, bằng những tiếng rên siết khôn tả” – Thiên Chúa không để chúng ta chờ một mình.

Anh Chị em,

Đức Kitô không chỉ dạy chúng ta kiên nhẫn với con người; Ngài sống trọn sự kiên nhẫn của Thiên Chúa. Trên thập giá, tưởng rằng mọi sự đã đi đến hồi kết; nhưng chính ở đó, Chúa Cha lại khởi đầu một công trình tạo thành mới. Bởi thế, không ai được quyền đóng lại điều Thiên Chúa còn để mở, cũng không ai được phép tuyệt vọng nơi người anh em mà Thiên Chúa đang kiếm tìm. Theo Đức Kitô là học biết chờ với Thiên Chúa, để một ngày kia mới hiểu rằng: ‘Chúa chưa rồi!’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con biết chờ như Chúa chờ, yêu như Chúa yêu, và không bao giờ nói lời cuối cùng về một ai trước Chúa!”, Amen.

Lm. Minh Anh TGP. Huế