Thứ Ba Tuần 18 Thường Niên Năm A – Dựng Lại Từ Tro

04/08/2026

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu 14, 22-36.

Khi dân chúng đã ăn no, lập tức Chúa Giêsu giục môn đệ trở xuống thuyền mà qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng. Giải tán họ xong, Người lên núi cầu nguyện một mình. Ðến chiều, Người vẫn ở đó một mình. Còn thuyền thì đã ra giữa biển, bị sóng đánh chập chờn vì ngược gió.

Canh tư đêm tối, Người đi trên mặt biển mà đến với các ông. Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hồn mà nói rằng: “Ma kìa” và các ông sợ hãi kêu la lớn tiếng. Lập tức, Chúa Giêsu nói với các ông rằng: “Hãy yên tâm. Thầy đây, đừng sợ”. Phêrô thưa lại rằng: “Lạy Thầy, nếu quả là Thầy, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến cùng Thầy”. Chúa phán: “Hãy đến”. Phêrô xuống khỏi thuyền bước đi trên mặt nước mà đến cùng Chúa Giêsu. Khi thấy gió mạnh, ông sợ hãi và sắp chìm xuống nên la lên rằng: “Lạy Thầy, xin cứu con”. Lập tức, Chúa Giêsu giơ tay nắm lấy ông mà nói: “Người hèn tin, tại sao lại nghi ngờ?” Khi cả hai đã lên thuyền thì gió liền yên lặng. Những người ở trong thuyền đến lạy Người mà rằng: “Thật, Thầy là Con Thiên Chúa!”

{Khi đã sang qua biển hồ, các ngài lên bộ và ghé vào Ghênêsarét. Nhận ra Ngài, dân địa phương liền loan tin đi khắp cả vùng xung quanh, và người ta đem đến cho Ngài hết mọi kẻ ốm đau. Họ nài xin Ngài cho họ rờ đến tua áo choàng của Ngài thôi, và ai đã rờ đến thì đều được chữa lành}.

“Chúa sẽ xây dựng lại Sion!” – Thánh Vịnh đáp ca.

“Thiên Chúa luôn có khả năng bắt đầu lại với chúng ta!” – Bênêđictô XVI.

Kính thưa Anh Chị em,

Điều con người tưởng là kết thúc, với Thiên Chúa chỉ là điểm khởi đầu. Với Ngài, “tro” không phải là dấu chấm hết, nhưng là vật liệu đầu tiên của hy vọng. Lời Chúa hôm nay mặc khải nghịch lý ấy. Tôi gọi đó là ‘dựng lại từ tro’.

Trong Cựu Ước, sau mỗi cuộc tàn phá, Thiên Chúa không hứa xây một thành mới, nhưng luôn hứa “xây dựng lại”. Ân sủng không xoá quá khứ, nhưng cứu chuộc quá khứ. Vì thế, Ngài không né tránh một vết thương “hết đường cứu chữa”, nhưng hứa: “Thành sẽ được dựng lại trên nơi phế tích” – bài đọc một. Chính nơi con người gọi là phế tích, Thiên Chúa đặt viên đá đầu tiên của hy vọng. Bởi thế, Thánh Vịnh mới reo lên: “Chúa sẽ xây dựng lại Sion, sẽ xuất hiện quang vinh rực rỡ!”.

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu cũng khởi sự từ đó. Khi cuộc tranh luận còn dừng ở những đôi tay, Ngài lại chạm đến trái tim; khi người ta soi xét điều phải rửa, Ngài lại chữa điều đã hỏng. Điều cần được đổi mới không phải một nghi thức, nhưng là trái tim. Bởi lẽ, điều làm con người ra ô uế không phải từ bên ngoài đi vào, nhưng từ bên trong đi ra. Thiên Chúa không sửa hành vi trước, nhưng tái tạo trái tim – cội nguồn mọi hành vi.

Với chúng ta, điều đáng sợ nhất không phải là đổ vỡ, nhưng là không còn tin Thiên Chúa vẫn có thể viết tiếp đời mình – một cuộc hôn nhân, một ơn gọi, một tâm hồn hay cả một đời người. Có những vết thương chúng ta mang quá lâu nên tưởng là tính cách; những thất bại chúng ta chấp nhận quá thường nên tưởng là số phận; những tội lỗi chúng ta giữ quá kín nên ngỡ không còn gì để cứu. “Đau khổ là chiếc vỏ đang vỡ để sự hiểu biết được sinh ra!” – Kahlil Gibran. Chính nơi chúng ta tuyệt vọng nhất về mình, Thiên Chúa lại bắt đầu công trình của Ngài. Với Thiên Chúa, không có cuộc đời nào chỉ còn là tro.

Thiên Chúa tái tạo không chỉ những gì đã sụp đổ, nhưng cả lòng tín thác đã tắt. Đổ vỡ lớn nhất không phải là những gì đã mất, mà là đánh mất niềm tin rằng ân sủng vẫn còn có thể phục hồi mọi sự. “Hy vọng chỉ thực sự là hy vọng khi vẫn hy vọng giữa lúc mọi sự dường như vô vọng!” – G. K. Chesterton.

Anh Chị em,

Nơi con người nhìn thấy một tử địa không đường thoát, Thiên Chúa lại mở ra một tương lai. Thập giá và ngôi mộ không mang lời cuối, nhưng là bản lề để quyền năng phục sinh viết nên chương quang vinh nhất của sự sống. Điều thế gian coi là thất bại, Thiên Chúa lại làm bừng lên bình minh của tạo thành mới. Từ ngày Đức Kitô phục sinh, không còn đổ nát nào ở ngoài tầm với của Thiên Chúa. Bởi thế, ai gắn đời mình với Đức Kitô sẽ không còn sợ những tro tàn của quá khứ, nhưng biết tín thác vào Đấng không bao giờ bỏ dở công trình của Ngài. Đó là ‘dựng lại từ tro’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con biết tín thác khi chỉ thấy tan nát; biết hy vọng khi mọi sự tưởng đã hết; và để Chúa hoàn tất điều chỉ mình Chúa có thể!”, Amen.

Lm. Minh Anh TGP. Huế