Thứ Sáu Tuần 12 Thường Niên Năm A – Không Ai Quá Nhơ Nhớp

26/06/2026

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu  8, 1-4.

Khi Chúa Giêsu ở trên núi xuống, đám đông dân chúng theo Người. Có một người cùi đến lạy Người mà thưa rằng: “Lạy Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể chữa tôi được sạch”. Chúa Giêsu giơ tay ra chạm đến anh ta và phán: “Ta muốn. Anh hãy lành bệnh”. Tức thì anh ta liền lành khỏi bệnh phong cùi. Chúa Giêsu phán bảo anh ta: “Hãy ý tứ, đừng nói với ai. Hãy đi trình diện với tư tế và dâng của lễ theo luật Môsê để minh chứng cho họ biết”.

“Tôi muốn, anh sạch đi!”.

“Tôi đã tuyệt vọng vì vết thương phải chết của mình, nếu tôi không gặp được một Vị Lương Y nhân từ đến thế!” – Augustinô.

Kính thưa Anh Chị em,

“Tôi muốn!”. Câu trả lời của Chúa Giêsu dành cho người phong hôm nay làm tan biến mọi tuyệt vọng. Vết thương có thể rất sâu, tội lỗi có thể rất nặng; nhưng trước một Vị Lương Y nhân từ và quyền năng đến thế, ‘không ai quá nhơ nhớp’, cũng không có vết thương nào Ngài không thể chữa lành.

Người phong không đưa ra bất cứ yêu sách nào. Anh chỉ nói: “Nếu Ngài muốn!”. Nguyên ngữ Hy Lạp dùng động từ thelō – “muốn, ưng thuận”. Điều anh tìm kiếm không phải trước hết là một phép lạ, nhưng là sự ưng thuận, hay đúng hơn, là cái nhìn đoái nhận của Chúa Giêsu trên đời mình. Và chính khi một con người dám phó thác tất cả trong sự đoái nhận ấy, câu trả lời vang lên: “Tôi muốn!”. Phép lạ thường bắt đầu khi con người thôi quyết định thay Thiên Chúa và dám trao quyền định đoạt mọi sự cho Ngài.

Bi kịch của người phong không chỉ là những vỡ vụn và hôi hám, nhưng là anh đã quen nghĩ mình không còn đáng được ai muốn, ai đón nhận, ai đến gần. Vì thế, phép lạ đầu tiên không phải là lành sạch, nhưng là một con người tưởng mình không còn đáng được nghe: “Tôi muốn!”, nay được nghe chính lời ấy. Hoá ra, điều nhơ nhớp không phải là những vết thương hay tội lỗi, nhưng là khi chúng ta tuyệt vọng đến mức không còn tin mình có thể được yêu và được tha. ‘Không ai quá nhơ nhớp’ trước Thiên Chúa; chỉ có những con người quá ngã lòng. “Lòng thương xót Chúa luôn lớn hơn tội lỗi của chúng ta!” – Phanxicô.

Israel cũng đã đi qua kinh nghiệm lưu đày nội tâm ấy. Giêrusalem thất thủ, Đền Thờ sụp đổ, vua tôi lưu đày. Mọi điều từng bảo đảm cho họ rằng Thiên Chúa đang ở cùng mình dường như đều bị lấy mất. Đó là khoảnh khắc cả một dân tộc có lý do để nghĩ rằng Thiên Chúa đã lãng quên họ – bài đọc một. Thế nhưng, giữa những hoang tàn ấy, Thánh Vịnh đáp ca vẫn cất lên: “Giêrusalem hỡi, lòng này nếu quên ngươi, lưỡi xướng ca sẽ dính với hàm!”. Chính trong nỗi tuyệt vọng, một điều vẫn còn nguyên: Thiên Chúa có thể bị cảm thấy như vắng mặt, nhưng Ngài chưa bao giờ bị xoá khỏi ký ức của dân Ngài.

Anh Chị em,

Người phong cùi hôm nay là hình ảnh của cả một nhân loại hủi cùi, mang những vết thương vô vọng, tội lỗi và sự cùng khốn. Đức Kitô là Vị Lương Y nhân từ và quyền năng, nhưng cũng là Vị Lương Y đã mang lấy chính những vết thương ấy – theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, Ngài đã nên gần gũi với sự uế tạp của con người đến nỗi ‘không ai quá nhơ nhớp’ để không được yêu, không ai chìm sâu trong thất vọng để không được tha và được cứu. Nói cách khác, trong Chúa Kitô, không ai ở ngoài tình yêu xót thương của Thiên Chúa, cũng không ai ở ngoài tầm với của ơn cứu độ. “Cử chỉ và lời nói ấy của Chúa Kitô chứa đựng toàn bộ lịch sử cứu rỗi!” – Bênêđictô XVI.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, khi con thất vọng, cho con nhớ mình vẫn được yêu; khi con lở loét, cho con dám chạy tìm Ngài; và khi con không còn thấy lối ra, cho con nghe lại lời: ‘Tôi muốn!’”, Amen.

Lm. Minh Anh TGP. Huế