Isiđôrô sinh trong một gia đình danh giá và thánh thiện vào khoảng năm 560 ở Cartagena, Tây Ban Nha. Hai người anh, Leander và Fulgentius, và người chị, Florentina, đều là các thánh được sùng kính ở Tây Ban Nha. Ðây cũng là một gia đình giỏi lãnh đạo với các vị Leander và Fulgentius làm Giám mục và Florentina làm Mẹ bề trên.
Là một người tài giỏi về học thuật, đôi khi ngài được gọi là “Sư phụ của thời Trung cổ” vì cuốn bách khoa ngài viết, tên là “Etymologiae” (Từ nguyên học), đã được dùng như sách giáo khoa trong 09 thế kỷ.
Kế vị anh mình là Ðức Leander, Isiđôrô làm Giám mục Seville trong 37 năm, ngài đặt ra các mẫu mực cho một chính quyền đại nghị ở Âu châu [tức chính quyền có Quốc hội Lập pháp là đại diện của nhân dân], và chủ trì các công đồng quốc gia để thảo luận về đường hướng Giáo hội Tây Ban Nha. Ngài yêu cầu mỗi giáo phận đều phải có chủng viện, ngài viết quy luật cho các dòng tu và thành lập các môn học thuộc đủ mọi ngành.
Ngài viết rất nhiều sách, kể cả một cuốn tự điển, một bộ bách khoa, một cuốn sử người Gôtích và một cuốn sử thế giới từ khi Thiên Chúa tạo thành trời đất! Ngài hoàn thành nghi thức phụng vụ Mozarabic dùng cho các tín hữu gọi tên là Mozarabs vì từng sống dưới sự cai trị của người Ả-rập Hồi giáo, nghi thức này ngày nay vẫn còn được sử dụng ở Toledo.
Isiđôrô là người hợp nhất Tây Ban Nha, giúp quốc gia này trở nên một trung tâm văn hóa và học thuật cũng như một khuôn mẫu cho các quốc gia Âu châu khác.
Ý thức rất rõ là sự phồn thịnh thiêng liêng và vật chất của quốc gia lệ thuộc hoàn toàn vào việc hấp thụ và liên kết các yếu tố tốt đẹp từ bên ngoài, Isiđôrô đã thành công trong việc kết lại đám dân hỗn tạp thành một đất nước Tây Ban Nha thuần nhất.
Ngay khi 80 tuổi, ngài vẫn sống khắc khổ. Trong sáu tháng sau cùng cuộc đời, ngài gia tăng lòng bác ái đến độ, từ sáng đến tối, nhà ngài lúc nào cũng đầy người nghèo. Ngài qua đời năm 636. Ðức Bênêđictô XIV đã tôn Ngài lên bậc Tiến Sĩ Hội Thánh.